20 gợi ý giúp bố mẹ cùng con cải thiện sức khoẻ tinh thần

Trong thời đại công nghệ này, có lẽ hình ảnh người bố/mẹ thường xuyên cúi mặt vào điện thoại trong lúc đi cùng con cái không còn hiếm nữa. Nhiều câu hỏi của đứa trẻ bị rơi trong vô vọng hoặc được trả lời quấy quá cho qua chuyện. Nhiều cảm xúc của trẻ bị thờ ơ. Nhiều nhu cầu của trẻ được đáp lại bằng câu trả lời “Bố/mẹ đang bận”.
 
Đó chính là lúc bố mẹ đang tự ngắt kết nối với con, và bỏ lỡ những thời điểm quan trọng để giúp con có một tuổi thơ cân bằng và hạnh phúc.
 
Victoria Prooday, một chuyên gia tâm lý và giáo dục đã đưa ra 20 gợi ý để giúp bố mẹ cải thiện sức khoẻ tinh thần cùng các con.

🌱 Thiết lập những giới hạn và nhớ rằng bạn là bố/mẹ. Hãy tạo cho con bạn một lối sống cân bằng, có đầy đủ những thứ con bạn CẦN, chứ không chỉ những thứ mà chúng MUỐN. Đừng ngại nói “Không” nếu con bạn muốn những thứ không thực sự cần thiết.

  • Cho con thức ăn giàu dinh dưỡng, đừng cho con ăn quà vặt
  • Hãy dành ít nhất một giờ mỗi ngày trong không gian xanh: đi xe đạp, đi bộ, câu cá, ngắm chim bay hay tìm kiếm những con côn trùng
  • Hãy đảm bảo bữa tối không có công nghệ
  • Chơi một trò chơi cờ bàn (board game) mỗi ngày
  • Hãy để con bạn làm ít nhất một việc nhà mỗi ngày (gấp quần áo, dọn đồ chơi, treo quần áo, xếp thứ ăn vào tủ lạnh, dọn bàn ăn, v.v.)
  • Thực hiện một thói quen ngủ ổn định để đảm bảo rằng con bạn ngủ đủ trong một căn phòng không có công nghệ

🌱 Dạy con về trách nhiệm và sự độc lập

Đừng quá bao bọc trẻ từ những sai lầm nhỏ nhất. Chính những sai lầm này sẽ giúp con bạn rèn luyện kỹ năng để vượt qua những thử thách lớn hơn trong đời.

  • Đừng soạn ba-lô hộ con, đừng mang ba-lô hộ con, đừng mang bài tập của con đến trường nếu con quên, đừng bóc vỏ chuối hộ con nếu con bạn đã 5 tuổi. Hãy dạy con bạn các kỹ năng thay vì làm hộ.

🌱 Dạy con về kỹ năng kiểm soát ham muốn và tạo cơ hội cho “sự buồn chán” bởi vì chính vào thời điểm này mà con phát triển trí sáng tạo:

  • Đừng cảm thấy bạn phải có trách nhiệm làm con vui
  • Đừng sử dụng công nghệ như giải pháp cho sự buồn chán
  • Tránh sử dụng công nghệ trong giờ ăn, trong xe ô tô, trong nhà hàng và trung tâm mua sắm. Hãy sử dụng những thời khắc này như cơ hội để luyện cho trí não của con hoạt động vào những thời điểm “buồn chán”
  • Hãy giúp con tạo “bộ dụng cụ giải cứu nỗi buồn” cùng những ý tưởng mỗi khi “con thấy buồn/chán”.

🌱 Hãy thật tình cảm khi kết nối với con và dạy con về các kỹ năng xã hội và kiểm soát bản thân:

  • Tắt điện thoại cho tới khi các con đã đi ngủ để tránh việc các thiết bị điện tử làm bạn sao nhãng
  • Hãy trở thành huấn luyện viên cảm xúc cho con của các bạn. Hãy dạy con cách nhận biết và đối đầu với nỗi tuyệt vọng và cơn tức giận.
  • Dạy con chào, chia sẻ, thấu cảm, dạy con biết cách chờ đến lượt, thói quen trên bàn ăn cũng như các kỹ năng hội thoại.
  • Hãy tình cảm khi nói chuyện cùng con – cười, ôm, hôn, trêu đùa, đọc, nhảy, múa hoặc bò cùng con bạn.

 

Ai cũng cần một vòng tay ôm

Mấy hôm nay bạn Ong bị ốm nên rất bám mẹ. Bạn mở mắt ra đã gọi mẹ mè, rồi bạn ôm cứng lấy mẹ từ sáng đến tối. Lúc bạn hơi khoẻ lên một chút, bạn có thể theo chị, theo ba để chơi, nhưng cứ đến giờ đi ngủ thì chỉ có mẹ thôi.

Mẹ thay đồ, mẹ đọc sách, rồi mẹ ôm bạn để hát một vài bài trước khi thả bạn xuống cũi. Bình thường mẹ chỉ ôm vỗ tí ti thôi, nhưng mấy hôm ốm, cứ thấy mẹ định thả xuống cũi là bạn lấy tay thít cổ mẹ, chân quặp lấy hông mẹ, miệng chỉ chực gào.

Thế rồi, thay vì bảo Ong phải đi ngủ thôi, mẹ không bế em được mãi đâu, hôm nay mẹ thì thầm:

  • Ong ơi, bạn bò đang nằm ở dưới cũi chờ Ong đấy. Bạn đang lạnh lắm, bạn muốn được Ong ôm đấy.

Thật không ngờ, mẹ nói thế mà Ong đồng ý xuống cũi và giơ 2 tay để ôm bạn bò. Ôm bò vào lòng rồi, Ong cười mãn nguyện. Mẹ chào Ong và bạn bò để ra khỏi phòng mà Ong không khóc một tí nào.

Đúng là, ai cũng cần một vòng tay ôm, Ong nhỉ!

Kể cả bạn bò!

 

18 tháng tuổi – tuổi của những cơn hờn

Ái chà chà, bạn Ong đã chạm mốc 18 tháng tuổi. Cái tuổi này là tuổi bắt đầu thách thức thế giới và bùng nổ những cơn hờn, không trật đi đâu được.

Ong có thể lên cơn vì bất cứ lý do trời ơi đất hỡi nào. Và lúc đó em sẽ ngoạc mồm ra khóc rất nhanh, rồi ngồi bệt ra giữa nhà giãy chân, ném đồ đạc, thậm chí còn giơ tay đánh mẹ. Và cuối cùng là lao vào mẹ để được ôm. Nhưng cũng có những lúc mẹ ôm cũng chả giải quyết được cơn hờn vô lối của bạn. Phút trước mẹ hỏi, em uống sữa nhé, bạn gật gật, mẹ pha sữa, mẹ quấy sô-cô-la, bạn gật gật, thế nhưng từ lúc mẹ bắt đầu cầm cốc sữa mang ra ghế ăn cho bạn là bạn bắt đầu hờn. Bạn gạt cốc đi, bạn lăn ra khóc, bạn đòi mẹ bế, mẹ bế lên cũng khóc, bạn lại đòi xuống ghế ăn ngồi, ngồi xuống vẫn khóc. Chả còn cách gì khác, mẹ để yên cho bạn gào, gào chán gào chê 10 phút sau mẹ quay lại đưa bạn cốc sữa, bạn lại uống ngon lành như chưa từng hờn trước đó.

Mỗi lần bạn Ong khóc, trước hết, mẹ sẽ cố gắng tìm hiểu nguyên nhân. Bạn có mệt không, có đói quá không, có buồn ngủ không, bỉm có bị bẩn không, có đau chỗ nào không, có gì làm bạn sợ không? Hoặc cố gắng tìm hiểu xem bạn đang thực sự muốn gì, ví dụ như bạn muốn xin nước mà mẹ lại tưởng bạn xin thức ăn thì bạn cáu là phải rồi. Hoặc đang chơi thì bị chị giật mất đồ chơi thì lại chả khóc, không khóc thì biết làm thế nào? Cái bọn chưa biết nói có nỗi khổ thế đấy, không biết diễn đạt như thế nào, chỉ biết gào lên thôi.

Nếu ba mẹ tìm ra được nguyên nhân của cơn hờn thì dễ rồi, sẽ theo đó mà giải quyết. Nhưng nhiều khi cũng thử hết các cách, mà bạn vẫn khóc không dừng thì thôi, kệ bạn.

Ba bạn Ong có 1 “chân lý” rất hay, đó là Điều đau khổ nhất của 1 đứa trẻ con là gì không, là ăn vạ mà không ai nhìn =)). Mình thấy cũng có lý. Cho nên những lúc bạn Ong lên cơn ăn vạ mà không tìm ra được lý do (có vẻ hợp lý), mình sẽ để yên cho bạn khóc, tới khi bạn chan chán rồi bạn sẽ tự nín hoặc làm những việc cần (hoặc nên) làm.

Nói chung thì với các cơn ăn vạ, có một số cách xử lý như sau. Các bạn thử xem có tác dụng không nhé?

Đừng hoảng hốt hay mất bình tĩnh. Ví dụ, mẹ dặn bé ngồi chơi để nấu cơm, nhưng bé mè nheo đòi chơi điện thoại. Đầu tiên người mẹ không đồng ý, nói rằng trẻ con không nên chơi điện thoại, nhưng bé tiếp tục mè nheo và khóc càng to. Trường hợp này, người mẹ thường phản ứng (sai) theo hai cách: (1) Quát con, thậm chí đánh con, khiến con khóc càng to hơn; (2) Người mẹ đầu hàng, đưa điện thoại để con nín khóc và để yên cho mình nấu cơm. Điều này khiến trẻ hiểu rằng khi mẹ bận làm gì mình có thể đòi chơi điện thoại của mẹ và nếu mình khóc, mẹ sẽ đáp ứng đòi hỏi. Kết quả là càng ngày cơn mè nheo của con càng thường xuyên hơn và mức độ càng gay gắt hơn.

Nói chung, phản ứng thông thường của bạn là phải nhanh chóng giải quyết, giúp đỡ để con nín ngay. Nhưng nếu không phải con đang gặp nguy hiểm, con đang bị đau, con chỉ đang khóc lóc vì có việc gì đó không như ý thì bạn cần bình tĩnh. Ngay lúc này, bố mẹ nên hít thở sâu, nếu cần thiết thì tự đếm từ 1 đến 10 để không phản ứng tức thì với trẻ, hoặc thậm chí tránh mặt sang phòng khác một lúc. Chỉ cần không giữ bình tĩnh một phút thôi là mọi việc trở nên khó khăn cho cả bạn lẫn con cái.

Giúp con gọi tên cảm xúc, cho con thấy bạn thấu hiểu những gì con đang cảm nhận. Đôi khi các bé cáu giận đơn giản vì mệt, đói, lúc này bố mẹ không nên sử dụng hình phạt nghiêm khắc (như là phạt ngồi góc) mà nên an ủi, vỗ về, giúp bé thư giãn. Đây là cơ hội để bố mẹ dạy cho bé biết khi mệt, con cảm thấy thế nào và con nên làm gì thay vì cáu giận với người khác.

Chờ đợi cho cơn cáu giận qua đi. Sẽ không có ích gì khi bạn giải thích, nói lý lẽ khi con đang khóc lóc, bởi não bộ của trẻ lúc này tập trung hoàn toàn vào cơn giận, không đủ tỉnh táo để tiếp nhận những gì người khác nói. Đôi khi khóc lóc là một cách giúp bé giải tỏa cảm xúc.

Nhiều bố mẹ vì sốt ruột với tiếng khóc của con mà yêu cầu/dỗ con “nín ngay”, nhưng kết quả nhận lại là bé càng khóc to. Vì thế, đôi khi cách tốt nhất là bạn yên lặng ở bên cạnh con, để con yên tâm. Nhưng lúc này cố gắng đừng nhìn vào mắt con, đừng vội chạm vào khi con vẫn đang gào khóc, hãy tập trung vào việc mà bạn đang làm.

Hãy luôn ở thế chủ động. Nếu con bạn khóc lóc, mè nheo vì muốn được đáp ứng một nhu cầu (vô lý) nào đó, như chơi điện thoại, đừng chiều theo ý con. Nếu con không muốn làm một điều gì đó, như dọn đồ chơi, hãy thử tìm cách khác. Thay vì nói “Con phải dọn ngay”, bạn thử “Đến giờ các bạn đồ chơi đi ngủ rồi, con đưa các bạn về nhà nhé”.

Hãy luôn nhất quán khi đối đầu với cơn giận của trẻ. Nếu bạn đồng ý mua đồ chơi cho con khi con gào khóc đòi hỏi ở siêu thị một lần, nhưng lần sau bạn lại không làm thế nữa thì tình hình sẽ càng trở nên tồi tệ. Vì thế, hãy đảm bảo rằng bạn tôn trọng luật lệ đã đề ra, và cư xử nhất quán trong các trường hợp. Nếu có ngoại lệ, hãy tìm một lý do hợp lý để giải thích cho con hiểu.

Việc trẻ em gào khóc, mè nheo, ăn vạ là những biểu hiện bình thường trong quá trình phát triển của bé và hầu như bé nào cũng phải trải qua nhiều lần. Điều quan trọng nhất là cha mẹ cần biết cách xử lý với các cơn giận của con một cách hợp lý, với tất cả sự kiên nhẫn và bao dung.

Cơn cáu giận nào rồi cũng sẽ qua đi, nhưng sẽ để lại những bài học lớn cho trẻ về hành vi và cảm xúc. Không có đứa trẻ nào hư, chỉ có những đứa trẻ chưa có điều kiện để hiểu về cảm xúc và biết cách kiểm soát cảm xúc của mình mà thôi.

Phản bội

Thứ hai hàng tuần mình và chồng mình thường ăn bữa trưa cùng nhau ở campus của chồng. Sau đó mình vào thư viện. Tới giờ đón con thì chồng tới đón mình rồi hai vợ chồng cùng đi đón con.

Hôm thứ 2 vừa rồi chồng mình gọi mình ra sớm, bảo hai đứa mình đi đánh bóng bàn.

Mình ra chỗ hẹn chậm 2′. Vừa lên xe chồng bảo, lần sau em phải đợi anh nhá, sao cứ bắt anh đợi em.

Mình bảo em không đợi đâu vì trời mùa đông lạnh lắm. Còn hôm nay ra muộn 2′ vì em bận đi è.

Chồng mình rú lên.

Trời ơi, em có biết là, trước khi đến đây anh rất buồn è, nhưng anh vội tới đón em cho đúng hẹn, nghĩ rằng tới chỗ đánh bóng bàn anh mới đi. Ai ngờ, tới đây thì phải đợi em vì em bận đi è. Em có biết, đó là sự phản bội không. Hả hả hả. Lần sau có đi thì đợi anh đi cùng, đừng đi một mình. Nhớ chưa.

Mình cười ngặt nghẽo vì ông chồng mình quá hài hước. Các bạn đọc post này bỏ qua cho mình nha.

9431a885702487df1c3e03962a898bc5

Vận động hàng ngày

Theo Bộ Y tế Pháp, trẻ em từ 6 đến 11 tuổi nên dành một giờ mỗi ngày để hoạt động thể chất. Trong số các hoạt động các em luyện tập hàng ngày, các hoạt động tăng cường cơ bắp, xương và cải thiện tính linh hoạt (nhảy dây, chơi bóng …) nên được thực hiện hai ngày một lần.

Tập thể dục là chìa khóa quan trọng giúp giảm nguy cơ mắc các bệnh nguy hiểm như bệnh tim, đột quỵ, tiểu đường, béo phì và ung thư. Các nghiên cứu cũng cho thấy hoạt động thể chất thường xuyên có thể giúp trẻ thúc đẩy sự tự tin, kiểm soát tốt tâm trạng và nâng cao chất lượng giấc ngủ, giúp trẻ ít bị căng thẳng, trầm cảm và mất trí nhớ.

Bên cạnh đó, các nhà khoa học cũng tìm thấy bằng chứng cho thấy các hoạt động thể chất là một bộ điều biến gen mạnh mẽ, tạo ra những thay đổi về cấu trúc và chức năng trong não, mang lại lợi ích to lớn cho cả chức năng nhận thức lẫn sức khỏe.

Nói tóm lại, hoạt động thể chất thường xuyên giúp trẻ:

  • cải thiện thể lực
  • tạo cơ hội giao lưu
  • tăng khả năng tập trung
  • cải thiện thành tích học tập
  • trái tim, xương và cơ bắp khỏe mạnh hơn
  • khuyến khích tăng trưởng và phát triển lành mạnh
  • nâng cao sự tự tin
  • cải thiện tư thế và thăng bằng
  • giảm căng thẳng
  • giúp trẻ ngủ ngon hơn

Tuy nhiên vào mùa đông và những lúc thời tiết xấu không thể ra ngoài, cha mẹ cũng có thể khuyến khích trẻ vận động trong nhà, đặc biệt không nên để trẻ ngồi một chỗ lâu quá 2 tiếng đồng hồ. Khi trẻ đã ngồi được 2 tiếng, cần nhắc trẻ đứng dậy vận động trong vòng ít nhất vài phút.

Mình xin giới thiệu cho các bố mẹ một số hoạt động giúp trẻ vận động trong nhà, ở hình minh hoạ sau đây:

Tập thể dục (2)

Em bé tự ngủ

Cuối cùng, xin được kết lại bằng câu nói của Giáo sư James McKenna:

Việc để cho một đứa trẻ sơ sinh khóc hết nước mắt, tách bé ra khỏi mẹ và không cho bé bú mẹ vào ban đêm thực sự là một việc làm tàn nhẫn, không chỉ vậy nó còn làm tăng cao nguy cơ đột tử ở trẻ sơ sinh.

Bạn hãy nhớ rằng, sớm hay muộn, tất cả các em bé hay những đứa trẻ sẽ học được cách tự ngủ lại vào ban đêm mà không cần bạn phải “huấn luyện”.

Ý thứ nhất, Cry It Out không có nghĩa là nếu muốn bé ngủ lúc 7h tối, là đúng 7h tối bạn răm rắp mang bé vào phòng, đặt bé vào cũi và rồi mặc kệ cho bé khóc đến khi lả đi và ngủ. Rồi kỳ vọng rằng bé sẽ dần “hiểu” & “chấp nhận” là giờ đó phải ngủ và nhờ vậy mà tạo được thói quen ngủ cho bé.

Mình không tin rằng người mẹ nào có thể đủ cứng rắn để nghe em bé khóc ròng rã như thế.

Việc thực hiện CIO chỉ có thể thành công khi bạn đảm bảo được một vài yếu tố:

  • Em bé của bạn đủ sức khoẻ, đã ít nhất được 4 tháng tuổi.
  • Bạn đủ vững tâm và quyết tâm để hỗ trợ em bé học cách tự ngủ
  • Bạn đã tạo được cho con một lịch sinh hoạt ổn định, nghĩa là các quy trình trước khi đi ngủ được duy trì đều đặn và em bé đã quen với các quy trình đó.
  • Bạn đọc được tín hiệu ngủ của con
  • Bạn hiểu được tiếng khóc của con
  • Bạn có sự hỗ trợ và đồng thuận của những người sống cùng nhà

Khi lựa chọn CIO, nghĩa là bạn lựa chọn để con khóc trong một khoảng thời gian ngắn , 2 phút, 3 phút hay 5 phút tuỳ theo khả năng chịu đựng của bạn. Bạn cũng cần hiểu được tiếng khóc của con để đáp ứng đúng nhu cầu của bé. Khi bé ở tầm 6 tháng, bé đã bắt đầu hiểu rằng nếu khóc sẽ được ba mẹ bế ẵm, được ba mẹ cho ăn, và được thức để chơi chẳng hạn; chứ không đơn giản chỉ vì quá lạnh, quá nóng, đã ị ra bỉm, hay bị đau chỗ nào đó. Bạn cần hiểu bé để hiểu đúng tiếng khóc này.

Khi đó, bạn đang thực hiện LA PAUSE (quãng chờ), điều mà bố mẹ Pháp vẫn thường làm khi em bé khóc. Nếu đó không phải là tiếng khóc khác thường, thì bố mẹ sẽ chờ xem con có thể tự dỗ mình không trước khi cần đến sự hỗ trợ của bố mẹ.

Khi bạn áp dụng quãng chờ, nghĩa là bạn lựa chọn hỗ trợ bé khả năng tự dỗ mình, và khả năng này sẽ giúp bé kiểm soát cảm xúc tốt, ngay cả khi thức giấc ban đêm do trở mình, cho chuyển giấc, bé cũng có thể tự ngủ lại được mà không cần có ai vỗ về. Tin mình đi, từ khi bắt đầu tự ngủ, con mình thỉnh thoảng lại khóc trong đêm, nhưng thường nín và ngủ lại rất nhanh.

Cho nên khi thực hiện đúng CIO, bạn đang hỗ trợ bé, tin mình đi, bạn không phải là người cha, người mẹ máu lạnh làm hại con mình đâu. Bạn đang giúp bé có một lối sinh hoạt tốt và giấc ngủ ngon đấy.

Ý thứ hai, đúng là các bé sẽ học được cách tự ngủ ban đêm, nhưng là ở độ tuổi nào, hay là 5, 6 tuổi rồi vẫn cần ngủ cùng bố mẹ, vẫn cần bố mẹ ru? Và liệu rằng, bố mẹ có kiệt sức trước khi con biết cách tự ngủ không, và rằng chất lượng cuộc sống của bố mẹ, sức khoẻ của bố mẹ có đủ đảm bảo nữa không? Và nếu bố mẹ không khoẻ, ai là người thiệt thòi đầu tiên?

 

 

Khi hơi thở hoá thinh không

Khi mẹ tôi bắt đầu mắc bệnh ung thư, tôi cũng bắt đầu tìm hiểu nhiều về cái chết, về cách con người đối mắt với cái chết. Tôi đọc “Khi lỗi thuộc về những vì sao”, tôi xem “Manchester bên bờ biển”, và giờ đây tôi đọc “Khi hơi thở hoá thinh không”.

Khi đặt cuốn sách xuống, tôi cảm thấy hoàn toàn trống rỗng. Tôi không nghĩ được gì nhiều. Nhưng câu chuyện của bác sĩ Paul ám ảnh tôi ngày này qua ngày khác.

Bác sĩ Paul viết cuốn sách này khi anh đang chữa trị căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối. Anh biết anh sẽ chết, chỉ là không biết lúc nào. Nhưng hơn nửa đầu của cuốn sách, bạn sẽ không đọc thấy bất kỳ dấu hiệu nào của một người đang cận kề cái chết, thậm chí đôi lúc giọng kể của anh còn hài hước khiến tôi bật cười. Nhưng vì là bác sĩ, cũng có những lúc anh đối mặt với cái chết của người khác, của bệnh nhân, của đồng nghiệp, anh cũng có những trăn trở về cái chết, về sự sống, về ý nghĩa của cuộc đời.

Những câu chuyện của Paul kể cho ta thấy sự khắc nghiệt của nghề bác sĩ, nhưng Paul đã chọn con đường khó nhất, miệt mài làm việc để trở thành bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Trong khi đáng lẽ từ đầu Paul đã có thể chọn trở thành nhà văn, làm công việc viết lách, hoặc chọn con đường thành bác sĩ ngành khác nhẹ nhàng hơn như các đồng nghiệp của anh. Nhưng dường như trong anh luôn có một thôi thúc mãnh liệt để anh tận tuỵ dành phần lớn thời gian trong bệnh viện, làm việc miệt mài, vượt qua từng cái đích trong hành trình gian nan đó.

Thế nhưng ngay khi sắp hoàn thành chương trình bác sĩ nội trú, anh biết mình mắc bệnh.

Và vì là một bác sĩ nên anh hiểu tình trạng của mình, và cách anh đối mặt với căn bệnh cũng khác những người khác.

Có điều, khi đọc về giai đoạn anh chữa bệnh, tôi không thể thoát khỏi cảm giác xót xa và nuối tiếc, dù bản thân người viết không hề viết bằng một giọng văn não nề. Tôi nghĩ về tuổi trẻ của anh, về tài năng của anh, về sự nghiệp của anh, về nỗ lực của anh, về bố mẹ anh, về vợ con anh, về tương lai của anh nếu anh vẫn tiếp tục sống. Nhất là bố mẹ anh, như trong cuốn “Khi lỗi thuộc về những vì sao”, Hazel đã nói rằng Điều đau khổ hơn căn bệnh ung thư là có một đứa con mắc bệnh ung thư.

Đã có lúc tôi hy vọng anh sẽ có thể kéo dài được cuộc sống lâu hơn, tôi đã ước anh vẫn còn sống khi tôi đọc cuốn sách này. Nhưng cuộc sống khắc nghiệt quá, cái chết không từ một ai, chỉ là nó đến sớm hay muộn mà thôi.

Người chết nằm xuống là hết, là quên hết, chỉ có người sống vẫn phải sống. Chỉ mong sao người còn sống đừng quên những người đã chết quá nhanh thôi.

 

Làm mẹ ở nhà

Làm mẹ ở nhà có mệt không các mẹ? Các mẹ gặp phải những khó khăn gì?

Gần đây, một nghiên cứu của Aveeno Baby, một hãng chuyên sản xuất các sản phẩm chăm sóc da cho các em bé, thực hiện với 1,500 các ông bố bà mẹ ở Vương quốc Anh, cho biết rằng nhiều ông bố bà mẹ cảm thấy việc ở nhà chăm sóc một em bé còn mệt hơn là đi làm cả ngày.

Trong số 1.500  bố mẹ tham gia khảo sát, 31% thú nhận rằng ở nhà với con mệt hơn đi làm mỗi ngày. 55% cha mẹ thú nhận rằng có con là một công việc nặng nhọc, ngay cả khi họ được giúp đỡ, trong khi chỉ 25% cha mẹ cho rằng việc đó là dễ dàng.

Trong cuộc khảo sát này, các bố mẹ cũng đã chia sẻ về những thay đổi trong cuộc sống khi họ bắt đầu có con, như là không thể tắm táp yên ổn như trước đây, thường xuyên ăn bằng một tay, bị đau lưng, và luôn cảm thấy mệt mỏi, lo lắng và thậm chí căng thẳng về sự phát triển của con, về những thói quen ăn, ngủ của bé. Chưa kể, với sự phát triển rầm rộ của mạng xã hội, 2/3 cảm thấy việc làm cha mẹ như một cuộc đua và 1/3 cảm thấy áp lực phải trở thành những ông bố bà mẹ hoàn hảo.

Đây chỉ là một trong những bằng chứng cho thấy những mệt mỏi và khó khăn mà các bậc cha mẹ gặp phải khi chăm sóc con nhỏ. Tuy nhiên, trên thực tế hiện nay phần lớn việc chăm sóc con nhỏ đều thuộc về trách nhiệm của người phụ nữ. Thế nhưng oái oăm ở chỗ, những người phụ nữ lựa chọn ở nhà trông con lại bị xã hội đánh giá thấp và chịu nhiều định kiến.

Melinda Gates, mẹ của ba đứa con và vợ của người đàn ông giàu nhất thế giới, Bill Gates, thấy rằng nhiều bà mẹ đang làm rất nhiều công việc mà không hề được công nhận – đó là lý do tại sao các bà mẹ dường như luôn mệt mỏi và thất vọng.

Bà có đưa ra một ví dụ trong cuốn sách mang tên The Moment of Lift: How Empowering Women Changes the World: khi các nhà kinh tế đo thời gian của những người nông dân, họ chỉ đo số giờ của những người làm việc trong trang trại, chứ không phải những người phụ nữ cũng dành hàng giờ để nấu ăn, dọn dẹp và chăm sóc, để những người nông dân đó làm việc hiệu quả. Không chỉ các nhà kinh tế không nhìn nhận giá trị của những công việc không được trả lương – ngay cả các nhà phân tích cũng bác bỏ tầm quan trọng của những công việc đó và có lẽ xem đó là “cách mà thế giới vận hành”, thêm một gánh nặng dành riêng cho phụ nữ.

Trong khi đó, Marilyn Waring, nhà kinh tế học người Úc lí luận thế này, “Bạn trả tiền cho nhà trẻ. Bạn trả tiền mua gas để bật bếp. Bạn trả tiền cho nhà máy để làm thức ăn từ hạt. Bạn trả tiền để nước chảy qua vòi. Bạn trả tiền để được phục vụ bữa ăn trong nhà hàng. Bạn trả tiền khi giặt quần áo trong máy giặt. Nhưng nếu một người phụ nữ tự làm tất cả những việc đó – chăm sóc con, chặt củi, xay ngũ cốc, lấy nước, nấu ăn và giặt quần áo – không ai trả tiền cho cô ấy.Thậm chí không ai coi trọng việc đó, vì đó là “việc nhà” và vì nó “miễn phí”.

Chính vì lẽ đó, những người phụ nữ chọn ở nhà trông con thường phải chịu rất nhiều “điều tiếng” là vô dụng, lười nhác và nặng nề hơn cả là đang “ăn bám” chồng, trong khi họ cũng đang đóng góp không nhỏ vào đời sống chung của cả nhà. Câu hỏi thường gặp nhất dành cho những bà nội trợ là, Làm gì cho hết ngày? Và mọi người cư xử như thể những đứa bé cứ thế tự dưng lớn lên ngoan ngoãn, khoẻ mạnh và vui vẻ vậy!

Chưa kể, người ở nhà không đi làm thường ít nhận được sự cảm thông chia sẻ, vì được cho rằng không đi làm nghĩa là không phải chịu mọi áp lực xã hội, áp lực công việc, được tuỳ nghi sử dụng giờ giấc của mình, thích làm gì thì làm. Thế nên rất nhiều người vợ, người mẹ dễ bị rơi vào trạng thái trầm cảm.

Cá nhân tôi cho rằng, việc ở nhà hay đi làm trước hết là sự sắp xếp và đồng thuận của hai vợ chồng sao cho phù hợp với hoàn cảnh của gia đình họ. Vì thế, những người khác không nên dòm ngó để rồi đánh giá hay phán xét. Và vì là sắp xếp của cả hai vợ chồng nên người vợ và người chồng cần có những quy tắc ứng xử phù hợp, để có những chia sẻ hợp lý trong gia đình, để không ai phải cảm thấy là đang hi sinh vì ai cả (người chồng cho rằng mình vất vả kiếm tiền để nuôi gia đình, trong khi người vợ lại nghĩ mình hi sinh toàn bộ công việc, ở nhà chăm gia đình mà lại không được coi trọng). Và trên hết, hãy học cách làm cha mẹ thông thái, để sắp xếp công việc gia đình, thời gian sinh hoạt hợp lý, để dù ở nhà cùng con cũng có thời gian nghỉ ngơi, thư giãn cũng như làm những việc mình muốn làm.

200 cuốn sách một năm

Sự thật đơn giản đằng sau việc đọc 200 cuốn sách mỗi năm và cách để biến việc này thành thói quen

Có lần, một người nọ hỏi Warren Buffett về bí quyết thành công của ông. Buffett chỉ vào chồng sách và nói, 

“Mỗi ngày đọc 500 trang như thế này này. Đó là cách mà tri thức hoạt động. Tri thức sẽ dần được bồi đắp, giống như lãi kép. Các bạn đều có thể làm được, nhưng tôi không chắc là nhiều bạn sẽ làm…”

Khi tôi đọc được những dòng này của Warren Buffett cách đây 2 năm, có điều gì đó không ổn. 

Lúc đó là tháng 12 năm 2014. Tôi đã tìm thấy công việc trong mơ của mình. Có những ngày, tôi ngồi làm công việc đáng mơ ước đó, và nghĩ. Trời ơi, sẽ thế nào nếu 40 năm nữa mình vẫn còn ngồi đây? Tôi chẳng muốn mình chết thế này…

Có điều gì đó không đúng. Tôi đã làm theo một lộ trình cơ bản: Điểm cao. Lãnh đạo. Lời giới thiệu. Đại học. Công việc trong mơ. Tôi là kẻ chiến thắng. Tôi hoàn thành cuộc đua. Giờ đây tôi đang ở bến bờ mơ ước. Nhưng có điều gì đó cực kỳ không ổn. 

Vào tháng 1 năm 2015, tôi đọc được câu trích dẫn của Buffett. Tôi quyết định đọc. Tôi đã đọc và đọc và đọc và không bao giờ dừng lại cho tới khi tìm được vài câu trả lời khốn kiếp. 

Tôi không đọc được tới 500 trang mỗi ngày, nhưng, trong 2 năm vừa qua, tôi đã đọc được 400 cuốn sách, đọc từ đầu đến cuối. Quyết định đọc sách là một trong những quyết định quan trọng nhất của đời tôi. 

Những cuốn sách đã cho tôi dũng khí để lên đường. Những cuốn sách cho tôi lòng tin để bỏ việc. Những cuốn sách cho tôi những tấm gương, những anh hùng và những ý nghĩa trong thế giới mà tôi chưa từng có. 

Tôi muốn nói rằng đọc 200 cuốn sách trong một năm thật là đáng kinh ngạc. Nhưng sự thật là, không đến nỗi thế đâu. Ai cũng có thể làm được. 

Bạn chỉ cần một vài phép toán và công cụ hữu hiệu thôi.

Đừng bỏ cuộc trước khi bạn bắt đầu

Khi một anh chàng nào đó nghe lời khuyên “Đọc 500 trang mỗi ngày,” phản ứng tức thì sẽ là, “Không đời nào! Làm sao mà đọc nổi!”

Anh ta sẽ tiếp tục tìm kiếm lý do để bảo vệ cho niềm tin đó mà không thèm suy nghĩ kỹ hơn. Những lý do này có thể là “Tôi quá bận,”, “Tôi không đủ thông minh,” hay là “Tôi không thích mấy cuốn sách”. 

Nhưng nếu chúng ta nghĩ sâu hơn một chút? Ví dụ, sẽ mất gì nếu chúng ta đọc 200 cuốn sách một năm? Trước khi tôi bắt đầu dự án này 2 năm về trước, tôi đã dừng lại một chút để tính toán một chút. Và đây là những gì tôi thấy: Đọc 200 cuốn sách một năm không hề khó. 

Nó giống hệt như Buffett nói. Ai cũng làm được, nhưng hầu hết đều không làm.

Phép tính đơn giản

Bạn mất bao lâu để đọc 200 cuốn sách một năm?

Đầu tiên, hãy nhìn vào 2 con số thống kê nhanh: 

  •  Trung bình một người Mỹ đọc 200 – 400 từ một phút
  • Một cuốn sách phi hư cấu (non-fiction) thông thường có khoảng 50,000 từ

Bây giờ, chúng ta sẽ làm vài phép toán nhanh…

200 cuốn sách x 50,000 từ = 10 triệu từ 

10 triệu từ : 400 từ/phút = 25,000 phút 

25,000 phút : 60 = 417 giờ

Chỉ có vậy thôi. Để đọc 200 cuốn sách, bạn chỉ cần tới 417 tiếng đồng hồ một năm. 

Tôi biết, tôi biết. Nếu não của bạn giống tôi, nó chắc chắn sẽ nhìn thấy “417 giờ” và sẽ cố gắng dừng ngay lập từng. Hầu hết mọi người đều làm việc 40 giờ một tuần! Vậy thì làm sao chúng ta có thể đọc trong 417 giờ cơ chứ? 

Thu xếp thời gian

Ý tôi là, 417 giờ đồng hồ có vẻ rất nhiều. Nhưng có thật vậy không? Hãy thử nhìn theo cách cách khác nhé. 

Dưới đây là thời lượng trung bình một người Mỹ dành cho mạng xã hội và TV trong một năm: 

Vậy là họ đã mất 3442.5 giờ để xem những thứ RÁC RƯỞI. Nếu những thời gian đó được dành để đọc sách, bạn có thể đã đọc được hơn 1600 cuốn sách/năm!

Sự thật đơn giản đằng sau việc đọc nhiều sách: Không khó tí nào! Chúng ta đều có đủ thời gian cần thiết. Phần đáng sợ nhất là – phần mà chúng ta lờ đi – rằng chúng ta đang quá nghiện, quá yếu đuối, và quá phân tâm để làm những gì chúng ta biết là quan trọng.

Tất cả những gì bạn cần để đọc nhiều hơn là lấy “khoảng thời gian vô nghĩa” bạn dành để ngó nghiêng Twitter của các nhân vật nổi tiếng hoặc xem bộ phim Các bà vợ kiểu Mỹ và chuyển bớt thành thời gian đọc sách.

Lý thuyết rất đơn giản. Chỉ có phần thực hiện mới là khó.

Thực hiện

Tất cả chúng ta đều biết rằng đọc sách là quan trọng. Chúng ta đều biết rằng chúng ta nên đọc nhiều hơn. Nhưng chúng ta không làm. Lý do chính vẫn là chúng ta không thực hiện được.

Tôi vẫn chưa thực sự thành thục, nhưng đây là một số cách giúp tôi đạt kết quả. 

  • Sử dụng thiết kế môi trường

Nếu bạn đang cố bỏ ma tuý, bạn có để ma tuý vương vãi khắp nhà không? Tất nhiên là không. Mạng xã hội được thiết kế để gây nghiện. Bỏ dùng mạng xã hội có thể cũng khó như cai nghiện ma tuý vậy. 

Thay đổi đáng giá nhất ở đây chính là môi trường.

Nếu bạn muốn đọc, hãy chắc rằng (1) bạn xoá tất cả những thứ khiến bạn phân tâm khỏi môi trường của bạn và (2) bạn để những cuốn sách ở vị trí dễ lấy nhất có thể. 

Ví dụ, đây là môi trường hiện tại của tôi:

Tôi di chuyển rất nhiều. Nhưng điều đó không ngăn cản việc tôi đọc sách. Bức tranh bên trái là “giá sách” của tôi ở Thái Lan. Tôi cố gắng để những cuốn sách khắp mọi nơi để tôi có thể lấy một cuốn và đọc. 

Bức tranh bên phải là màn hình điện thoại thông minh của tôi. Hãy chú ý là chỉ có 1 ứng dụng thôi. Một trong số đó – ứng dụng Kindle – là để đọc. Cái còn lại là dành cho các thói quen…những thứ này đưa tôi đến điểm thứ hai.

  • Tập trung xây dựng thói quen

Willpower không phải là một công cụ hay để thay đổi lối sống. Nó luôn làm bạn thất vọng khi bạn đang cần nó nhất. Thay vì dựa vào trí lực, hãy xây dựng một những thói quen vững chắc – những thói quen này sẽ giúp bạn kiên cường/bền bỉ trong những thời khắc khó khăn.

Nếu bạn không quen với khoa học thói quen, cuốn sách yêu thích của tôi về chủ đề này là Superhuman by Habit của Tynan. Cuốn sách này rất thực tế, và tính thực tế là tất cả những gì tôi quan tâm. 

Tôi đã mất hàng năm để thành thục việc tạo thói quen. Rất nhiều sai lầm tôi phạm phải hoàn toàn có thể tránh được. Nếu tôi có thể đi ngược thời gian, tôi sẽ tìm một huấn luyện viên giúp rèn thói quen. Tôi thấy thế này. Một ý tưởng thay đổi cuộc chơi từ một cuốn sách hay đáng giá hàng ngàn đô la. Nếu một huấn luyện viên giúp bạn đọc thêm MỘT cuốn sách một năm, bạn đã nhận được giá trị của số tiền đó. 

  • Linh hoạt

Khi bàn về việc đọc sách, hãy là một người đọc đa dạng, đừng làm một chuyên gia chỉ thích một loại sách.

Nếu mục tiêu của bạn là đọc nhiều hơn, bạn không thể rất kén chọn nơi bạn đọc hoặc phương tiện bạn sử dụng. Tôi đọc sách giấy. Tôi đọc cả trên điện thoại. Tôi nghe sách nói. Tôi làm tất cả những việc này khắp mọi nơi – bên hàng rào công viên, trên xe buýt, trong nhà vệ sinh, bất cứ nơi đâu tôi có thể. 

Hãy biến việc đọc thành cơ hội. Nếu bạn có cơ hội, hãy nắm lấy. Nếu không có, hãy tìm. 

“Mỗi ngày tôi đọc một cuốn sách mà toàn bộ cuộc đời của tôi đã thay đổi”. — Orhan Pamuk

Nếu tôi không bắt đầu đọc sách, có lẽ tôi vẫn còn đang làm công việc trong mơ của mình. Có lẽ tôi vẫn ngồi ở bàn, nhìn trộm đồng hồ và tự hỏi đây có phải là cách tôi đang chết dần đi hay không.

Nếu bạn cũng ở trong hoàn cảnh tương tự, hãy thử đọc sách. Bạn có thể tìm thấy nhiều, nhiều hơn những gì bạn đang tìm kiếm.

Dịch từ nguyên bản tiếng Anh, bài viết của Charles Chu – Medium

 

 

 

 

 

em Ong

em Ong nhà tôi 16 tháng rồi, mà tôi lười quá, không còn chăm chút ghi lại những dấu mốc của em Ong như tôi đã từng làm với em Sâu em Nhím. cả khi em tròn 12 tháng cũng chả có sinh nhật, chả có bài viết tổng kết nào, chỉ có 1 cái clip em lăn oà ra ăn vạ khóc lóc mà thôi.

cơ mà, em Ong càng lớn càng đáng yêu quá.

1/ em Ong thường chắp tay sau lưng đi khắp nhà, vừa đi miệng vừa kêu ô, ô, u, u hoặc liếng thoắng tiếng gì không biết

2/ em Ong rất thích đi chơi, thích lắm. em tự lấy giày của mình, dí vào tay ba mẹ hoặc chị, sau đó ngồi phệt xuống đất để được đi vào chân. xong phần của mình, em còn lấy giày cho ba, cho mẹ, sau đó dắt tay ba mẹ đòi đi chơi. Có khi trời tối rồi em cũng muốn đi, không được đi thì lăn ra khóc. Cho nên nhiều khi em cũng được ba và Kem dẫn đi một vòng trước giờ đi ngủ.

3/ trí nhớ của em Ong cũng dài hơn trước đây. có hôm mẹ bảo đi lấy giày mẹ đưa đi chơi nào. em chạy thoắt vào trong phòng ngủ, hoá ra em vẫn nhớ, trước giờ đi ngủ mẹ tháo giày cho em ở đấy.

4/ em Ong bắt đầu hiểu các câu đơn giản. em chỉ chai nước kêu A, A, mẹ bảo muốn uống nước thì em đi lấy cốc, mẹ rót cho em uống. Ai ngờ em đi lấy cốc thật. Và em vẫn nhớ chiếc cốc bán sáng em đặt bên cạnh lò sưởi.

mẹ rán phồng tôm trong bếp, mẹ đưa cho em 1 miếng, và đưa thêm miếng nữa bảo mang ra cho ba. ai ngờ em mang ra phòng khách cho ba thật.

5/ em Ong giao tiếp khá tốt. Em biết ra hiệu cho ba mẹ để nói em muốn/không muốn cái gì. Nếu em muốn ăn, em sẽ chỉ tay lên chỗ đồ ăn kêu A, A. Ba em bảo chưa thấy đứa trẻ nào A, A nhiều như em. Mỗi khi đi siêu thị thì A, A váng cả siêu thị nhà người ta. Nếu có nhiều thứ lựa chọn trên bàn ăn, mẹ hỏi em, và em thích gì em sẽ cười và gật gật đầu. Trong giờ ăn, khi muốn xin thêm thức ăn, em đưa bát cho mẹ. Nếu không muốn nữa, em úp bát lại, đôi khi ném luôn cả bát xuống đất nếu mẹ không hiểu. Em đã lắc đầu không ăn nữa, mà mẹ cứ tiếp thêm thức ăn, là em bốc trả lại hết. Khi muốn ba mẹ đọc sách cho nghe, em mang cuốn sách lại ném vào người ba mẹ, rồi ngồi bệt xuống, ý là ba mẹ cũng ngồi xuống đi, đọc sách cho em nghe nào.

6/ Hôm rồi mẹ nấu món mỳ ý tươi, em thích lắm nên bốc rất nhiều mỳ vào bát. Mẹ thấy em lấy nhiều quá nên gắp bớt trở lại bát mẹ thì em lăn đùng ra khóc, đòi mẹ trả lại hết. Ba bảo, tại mẹ sai còn gì, muốn lấy thì phải xin em chứ. Mẹ chìa bát ra xin em, quả nhiên em cho thật, còn hào phóng cho mẹ hết luôn.

7/ Em Ong rất thích nhảy. Mỗi lần mẹ bật nhạc em sẽ giơ tay lên trời rồi xoay vòng vòng đến lúc chóng mặt ngã ra thảm, lại đứng dậy và xoay vòng theo nhạc tiếp.

8/ Em Ong rất hay nói, hay cười. Dạo này còn có trò thơm chân mình nữa, chắc tại vì mẹ hay thơm chân em.

9/ Em Ong cũng bắt đầu gắn bó hơn với các bạn doudou. Đi ngủ em thích ôm bạn Bò của chị Nhím, lúc ngủ dậy, chơi với bạn Bò, em thường nghiêng đầu ôm bạn Bò, ý là em yêu bạn Bò lắm. Thỉnh thoảng còn thơm bạn chíu chít.

10/ Em Ong đã cai sữa từ lúc 14 tháng, và bắt đầu uống thêm sữa ngoài. Nhưng em không uống bằng bình mà cầm luôn cốc để uống, ít khi bị đổ ra ngoài. Bây giờ em vẫn chưa biết xúc thìa, lúc ăn toàn bốc, buồn cười nhất vẫn là lúc em bốc mỳ tôm và phở để ăn.