Dạy con tự lập

Chồng tôi thích dạy con tự lập, nhưng phương pháp của anh ấy luôn làm mình hoang mang. 

Đại khái như thế này. 

Sâu cầm chai sữa chua uống ra nhờ ba mở nắp giúp, ba bảo, sẽ mở nhưng ba lấy công mở bằng cách uống một nửa nhé. 

Sâu giật lại chai sữa, rồi nhìn sang mẹ, mẹ bảo mẹ cũng thế. 

Không chớp mắt Sâu nói luôn, thế em tự mở. Và Sâu mở được thật, sau một lúc loay hoay. 

chuyện ăn của em Sâu

  1. Cả nhà ngồi ăn lẩu, trong bữa lẩu truyền thống của gia đình thường có món khoai lang. Em Sâu rất thích món này. Cũng trong bữa lẩu hôm ấy, mẹ Lê đeo đôi hoa tai mới, đôi hoa tai rất to và nổi bật, mẹ Lê rất thích. Cả nhà đang ăn thì mẹ Lê nghe em Sâu nói to:

– Hoa tai, hoa tai.

Mẹ sung sướng lúc lắc cái đầu, hỏi Sâu hoa tai của mẹ có đẹp không, Sâu có thích                 không?

Sâu ngẩn ra nhìn mẹ một lúc rồi chỉ tay vào hoa tai của mẹ và nói: – Cái này thì đẹp.          Rồi lại chỉ tay vào đĩa khoai lang: – Nhưng mà em muốn cái này. Hoá ra Sâu muốn             ăn khoai lang, nhưng lại nói nhầm là khoai tây, còn mẹ lại nghe nhầm thành hoa tai.

2.  Ông bà đang chuẩn bị valise để về nước, bà ngoại hỏi ba Văn rằng mã số valise của bà là gì. Ba Văn đang ở phòng khác, nói to với bà rằng mã số là KHÔNG, KHÔNG, KHÔNG. Sâu bỗng nhiên từ phòng khách phi vào phòng ba Văn, bảo rằng: Ba ơi, em muốn ăn MA-CA-GÔNG (macaron).

Ba Văn ngơ ngác không hiểu vì sao Sâu nói thế, bảo rằng làm gì có mà ăn. Còn Sâu ngơ ngác vì rõ ràng vừa nghe ba nhắc đến bánh cơ mà. Buồn quá tí thì khóc. Thế nên chiều hôm đó lúc đi chợ, ba Văn thương tình mua một hộp macaron cho Sâu ăn.

 

 

đưa trẻ con đi chơi

Hàng năm nhà mình thường có những chuyến đi chơi dài ngày xa nhà, thường vào mùa xuân hoặc mùa hè, đi bằng máy bay và tàu hoả. Điều khiến mình sợ hãi nhất khi đi máy bay và tàu là tiếng ồn của trẻ con, đặc biệt là tiếng khóc, la hét và tiếng quát của cha mẹ. Chính vì thế, mỗi khi lên tàu hay máy bay, mình thường cố gắng giữ cho bọn trẻ nhà mình yên lặng nhất có thể.

Bọn trẻ thường khóc vì những lý do như mệt, đói, khát, buồn ngủ, hoặc đơn giản là … quá chán. Thế nên, thay vì quát chúng nó ra lệnh NÍN NGAY, bố mẹ nên tìm cách giải quyết đúng vấn đề, như thế có lẽ đỡ căng thẳng hơn rất nhiều cho bố mẹ, con cái và hành khách xung quanh.

Sau nhiều chuyến đi với Nhím và Sâu, mình đúc rút được một số kinh nghiệm, hôm nay liệt kê chia sẻ cùng các bạn.

1. Thời gian trước khi lên đường, bố mẹ nên trò chuyện, nhắc nhở con cái về phép lịch sự nơi công cộng, không la hét, không làm ồn, cần gì chỉ việc nói với bố mẹ.

2. Chuẩn bị đầy đủ đồ ăn nhẹ, nước uống. Thời gian chờ đợi lên máy bay hoặc những chuyến tàu dài thường khiến trẻ con bị khát hoặc đói, chưa kể, đồ ăn được phục vụ ở nhà ga, hay trên máy bay chưa chắc đã dễ ăn. Vì thế, một chút đồ ăn nhẹ yêu thích sẽ khiến bọn trẻ dễ chịu hơn. Ngoài ra, trong những thời điểm khó khăn như thế này, bố mẹ có thể nới lỏng “luật” một chút, cho phép con ăn bim bim, hoặc ngậm kẹo mút không đường (giúp con đỡ đau tai khi máy bay cất cánh và hạ cánh).

Lần bay dài đầu tiên của Sâu lúc em 2,5 tuổi, mình đã phạm một sai lầm cực kỳ nghiêm trọng. Sâu không thích ăn các đồ ăn trên chuyến bay, ăn rất ít, nhưng lại thích ăn bưởi và uống nước hoa quả. Mình đã không chú ý vì không thấy Sâu khóc lóc gì. Kết quả là sau chuyến bay hơn 12 tiếng, cộng với 2 tiếng chờ ở sân bay và 2 tiếng trên tàu, lúc gần về tới nhà, Sâu đã bị đau bụng nặng đến mức mà mình thay  bỉm không kịp, ba của Sâu còn phải đi khắp toa tàu để xin bỉm bất cứ nhà nào có trẻ con theo. Nghĩ lại thật kinh khủng!!!

3. Mang theo áo khoác hoặc chăn nhỏ. Trên may báy hoặc tàu xe vào mùa hè nhiệt độ thường khá lạnh, nên chuẩn bị chăn nhỏ hoặc áo khoác để giữ ấm cho mình và cho con.

4. Mang theo đồ chơi. Bọn trẻ hiếu động, tò mò, dễ bị buồn chán khi phải ngồi lỳ một chỗ trên máy bay hoặc tàu xe trong nhiều giờ. Đồ chơi “bí mật” vào những thời điểm này chẳng khác gì một phép màu thần diệu khiến bọn trẻ vui vẻ nghe lời. Đồ chơi mang theo có thể là một đồ chơi ô tô bé, một bộ lego mi-ni, một bạn robot/búp bê, một cuốn sách, bất cứ thứ gì nhỏ xinh. Nhà mình thường mang theo sách, sách để đọc hoặc sách có các hoạt động (mẹ bí mật mua trước khi đi) và một số món đồ chơi nho nhỏ do các bạn tự chọn mang theo. Ngoài ra, bạn gấu bông thân thiết cũng không nên để ở nhà. Bạn Sâu nhà mình lúc còn bé, mỗi lần khóc đều tìm bạn gấu bông để ôm. Nhưng việc chơi trên tàu xe cũng có tác dụng phụ, đó là lúc quá vui các con thường nói rất to, cười cũng rất to.

Đôi khi, lúc quá bí bách, có lẽ bố mẹ cũng có thể cho con xem iPad một chút. Tất nhiên mình không ủng hộ việc xem iPad nhiều, nhưng đôi khi nó là một giải pháp tình thế hữu hiệu. Để con không lạm dụng điều này, bố mẹ cũng nên ra những điều kiện nhất định.

5. Chơi với con. Đây cũng là quãng thời gian đáng quí để bố mẹ dạy cho con nhiều thứ,  cảnh vật hai bên đường, cánh đồng, những chú bò, những ngôi nhà khác lạ, chỉ cho con xem bầu trời xanh, những đám mây, xem thành phố từ trên cao. Khi con đã chán tất cả mọi thứ mang theo, cũng chính là lúc con cần đến bố mẹ.

Nhà mình thường phân công, lúc người này ngủ thì người kia chơi cùng con để giữ sức khoẻ, nếu không lúc tới nơi chẳng còn ai đủ sức để lo những việc khác. Ngày Sâu còn bé, mình phải chỉ đủ thứ trên máy bay, trong sách báo, nói chuyện liên tục với Sâu trong suốt quãng đường để Sâu không khóc. Giờ thì Sâu đã biết tham gia các trò chơi với chị hoặc ba mẹ. Trên chuyến tàu gần đây nhất, mình đã phải liên tục nhắc Sâu, Nhím và ba bạn ý vì cái tội chỉ mỗi chơi trò đập tay thôi mà cười khanh khách làm ầm ĩ cả toa tàu.

6. Dỗ dành con. Khi bọn trẻ mệt mỏi, nhất là đối với bọn bé xíu xiu dưới hai tuổi, có lẽ điều khiến chúng nó cảm thấy dễ chịu hơn cả chính là một vòng tay âu yếm.

7. Xin lỗi những người xung quanh. Nếu con quá khó chịu trên chuyến bay và thường khóc lóc không ngớt, nhất là đối với những đối tượng bé tí xíu, có lẽ điều bố mẹ cần làm là xin những hành khách xung quanh thông cảm. Mình nghĩ, một lời xin lỗi của bố mẹ cũng khiến các hành khách cảm thấy đỡ khó chịu. Bố mẹ cũng nên giữ bình tĩnh để dỗ dành con hơn là quát ầm lên, sẽ khiến mọi việc rối tung hơn.

Hi vọng những tips nho nhỏ này của mình có thể giúp cho các bố mẹ và các bé những chuyến đi thoải mái, không ồn ào, không căng thẳng, không phiền hà tới những hành khách xung quanh.

chia rẽ

có những nỗi buồn chẳng ai có thể hiểu được. người kể chuyện bao giờ cũng kể theo chiều hướng có lợi cho mình. người ngoài nghe vào chẳng bao giờ nhìn thấu bản chất của vấn đề. mà một khi đã ghét thì quả bồ hòn cũng méo.

cái sai lớn nhất là không thể giao tiếp với nhau.

Lễ bế giảng năm học tại trường làng

Lần đầu tiên mẹ tôi sang chơi với chúng tôi, tôi háo hức đưa mẹ tới dự lễ bế giảng năm học ở trường tiểu học và mẫu giáo các con tôi học. Mẹ tôi cũng háo hức, bởi bà là một giáo viên cấp hai hết sức yêu nghề.

Khi tới nơi, mẹ tôi hoàn toàn bị sốc.

Sao gọi là lễ bế giảng mà đơn sơ thế này? Không có bóng bay, không có hoa, không có băng rôn gì cả. Sân khâu sao chỉ có cái bục thế kia, cũng chẳng có lấy một cái phông nền? Thầy cô, lẫn học trò, ai cũng ăn mặc bình thường như những ngày khác, chẳng có chút trưng diện hơn? Khung cảnh này hoàn toàn khác với tưởng tượng của mẹ tôi, ở trường mẹ, ngày lễ bế giảng, cờ, hoa, bóng bay rợp trời. Đó cũng là ngày hội để các cô khoe sắc, xúng xính áo dài.

Ngày lễ bế giảng ở trường con tôi không có diễn văn dài dòng, chỉ có cô hiệu trưởng lên nói đôi ba câu cảm ơn thầy và trò đã có một năm làm việc vất vả, cảm ơn hội phụ huynh đã giúp nhà trường tổ chức buổi lễ cũng như đồng hành trong các sự kiện của trường một năm qua. Sau đó là màn biểu diễn của các cháu. Năm này qua năm khác, mỗi lớp đều có một màn văn nghệ đơn sơ kiểu “của nhà trồng được”. Buổi biểu diễn khá ngô nghê, đơn giản đúng kiểu trường làng. Dù trong trường, tôi biết có một số cháu đi học nhạc, học múa, học nhảy nhưng thầy cô không hề “tận dụng” nguồn lực này. Chỉ có một màn biểu diễn tập thể của cả lớp, không màu mè hoa lá, không thể hiện với ai. Màn văn nghệ thầy tập cho cả lớp những ngày cuối năm, đứa nhớ đứa quên đứa hát vụng nhưng đứa nào cũng có mặt trên sân khấu. Xong buổi biểu diễn có lẽ thầy cô cũng thở phào.

Lễ tổng kết luôn kết hợp với một buổi ăn nhẹ. Ở trường các con tôi, bao giờ cũng có món bánh mì kẹp xúc xích nướng, thuê ở ngoài tới làm. Còn lại, từ món mặn đến món ngọt đều do phụ huynh đóng góp, mang từ nhà tới. Phụ huynh còn giúp bán hàng, tổ chức trò chơi trúng thưởng cho các cháu. Từ hiệu trưởng, thầy cô giáo, tới phụ huynh học sinh đều ăn như nhau. Cách bán hàng cũng rất hay. Nhà trường sẽ bán vé, mệnh giá 50 cents một vé, sau đó mọi người sẽ dùng những vé này để mua đồ ăn hoặc chơi trò chơi. Mọi người vẫn đùa, lễ bế giảng là cái lễ mà mình đưa đến cái bánh và lại bỏ ra một 2 đồng để mua một miếng bánh. Nhưng có sao đâu, mục đích của những việc này là giúp nhà trường gây quỹ, giúp chi trả cho những hoạt động của trường, và con cái họ là người được hưởng lợi.

Trò chơi trúng thưởng năm nào cũng như năm nào, suốt 6 năm con tôi học ở đây chưa từng thay đổi. Toàn những trò rất “nhà quê” kiểu như câu vịt, ném lon bia, thậm chí có trò siêu “nhà quê” như cắt túi kẹo, tức là cầm kéo và cắt túi kẹo treo ở trên cao. Quà tặng cũng không có gì hay ho, toàn là sách quyên góp, đồ chơi cũ từ các phụ huynh. Đến giờ tôi vẫn thắc mắc tại sao qua bao nhiêu năm bọn trẻ con vẫn còn thích thú với những trò đấy. Chẳng những thế, chúng còn kiên nhẫn đứng xếp hàng dài dằng dặc để chờ tới lượt được chơi. Văn hoá hình thành từ những ngày đầu tới trường như thế này, đơn giản mà hiệu quả.

Buổi lễ thường kéo dài từ 10h30 cho tới 15h, là khoảng thời gian mà thầy cô, học trò, và phụ huynh cùng gặp gỡ, trò chuyện và vui chơi và tăng hiểu biết lẫn nhau. Tôi thích những buổi lễ bế giảng như thế, bởi chúng đơn giản, thiết thực  và hiệu quả. Bỏ qua vấn đề hình thức, tuy trông có vẻ đẹp thật đấy, thích mắt thật đấy, nhưng liệu những hình thức đó là vì trẻ con hay người lớn? Tiền tổ chức cho một buổi lễ hoành tráng cũng không ít, cho nên, nhà trường thường dành số tiền đó cho những hoạt động khác bổ ích hơn, như là tổ chức cho toàn bộ học sinh trong trường một buổi cắm trại hai ngày một đêm ở một nơi xa xa chẳng hạn!

giáo dục mầm non ở Pháp

Hôm qua tôi bảo với con Sâu nhà tôi rằng sắp được nghỉ hè rồi đấy, ngày nào cũng phải ở nhà, không được tới trường nữa, chán nhỉ.

Con Sâu nó tỉnh khô trả lời tôi, rằng thế là hay chứ, sao lại chán được?

À, nó không giống chị nó, ngày xưa chỉ thích đi học vì tới trường có bạn vui, có nhiều trò chơi thú vị. Còn Sâu nó cũng không thiết tha lắm, đi cũng được, ở nhà cũng hay vì nó có chị và có bạn hàng xóm, lúc nào cũng chẳng thiếu trò để chơi. Nó lại là đứa nhiều năng lượng, tiêu mãi không hết, chơi cả ngày không chán.

Nói vậy không có nghĩa là trường mẫu giáo ở Pháp chán, nhạt, không thu hút nổi con Sâu hiếu động nhà tôi. Nó thích đi học lắm, ngày nào về cũng ríu rít kể chuyện ở trường.

Như đã kể trong sách Mẹ Đoảng Dạy Con, ở Pháp, cứ đến 3 tuổi là các cháu có thể đăng ký tới trường mẫu giáo một cách dễ dàng. Giờ họ còn cho phép sớm hơn, nếu như 2 tuổi mà các cháu đã phát huy được một số tính tự lập thì vẫn được hiệu trưởng nhận. Để đăng ký học cho con chỉ cần, giấy tờ tuỳ thân, giấy tờ chứng minh chỗ ở (hoá đơn điện, nước), giấy khai sinh và sổ tiêm phòng.

Ở Pháp chẳng có chuyện lựa chọn trường cho con dựa vào thực đơn của trường, vì nó được qui định trên toàn thành phố rồi, trường nào ăn cũng giống nhau, chẳng có gì phải lăn tăn cả. Nếu quan tâm đến chất lượng trường thì có thể (1) cho con đi học trường tư (không miễn phí), (2) thuê/mua nhà ở khu vực có chất lượng dân cư tốt (có việc làm, sống hiền lành, cởi mở), (3) thuyết phục được hiệu trưởng ở một khu vực trái tuyến nhận con mình vào trường.

Mỗi trường mẫu giáo thường có trung bình từ năm đến 6 lớp, mỗi lớp có khoảng trên dưới 20 cháu và hai cô, một cô dạy và một cô có chức năng giống bảo mẫu. Nếu trong lớp có cháu nào có nhu cầu chăm sóc đặc biệt (ví dụ như hơi chậm so với các bạn, hoặc bị tăng động giảm chú ý) thì sẽ có thêm một cô nữa được phân công kèm cặp, giúp đỡ cháu đấy trong mọi hoạt động trong lớp.

Để chuẩn bị cho các cháu vào lớp bé (3 tuổi) ở mẫu giáo, một số kĩ năng cần có như: biết tự cởi/mặc quần áo, giày dép, biết tự đi toilet khi có nhu cầu vệ sinh, biết tự xúc ăn, không biết cô trả về. Còn những chuyện khác, cô cân tất.

Mục tiêu của giáo dục mầm non, đơn giản là giúp các cháu tìm hiểu, khẳng định và phát triển bản thân. Phương pháp giáo dục là lấy trẻ con làm trung tâm. Ba năm học mẫu giáo là không bắt buộc, nhưng được xác định là tạo nền tảng thành công cho quá trình giáo dục lâu dài của các cháu sau này.

Ba năm học mẫu giáo là một chu kỳ thống nhất, xoay quanh ba mảng chính:

  1. Tạo ra một môi trường phù hợp với sự phát triển của trẻ nhỏ, xây dựng cầu nối giữa gia đình và trường học
  2. Cung cấp những phương thức học tập cụ thể xoay quanh các tình huống: giải quyết vấn đề, rèn luyện và ghi nhớ. Các trò chơi trong trường học đóng vai trò đặc biệt quan trọng, giúp các cháu trải nghiệm thực tế và nuôi dưỡng khả năng học tập.
  3. Trường mẫu giáo là nơi giúp các cháu học cách học hỏi lẫn nhau và sống với nhau: đảm bảo các cháu hiểu được nguyên tắc đầu tiên của đời sống xã hội và lớn lên như một cá nhân đặc biệt trong xã hội.

Trong ấn tượng của mình, trường mầm non ở Pháp nói chung là không có sự hoành tráng, mà giản dị, nhẹ nhàng với dãy nhà cấp 4. Tuy nhiên, trường nào cũng đảm bảo, có lớp học đủ rộng, đủ ánh sáng và thoáng khí, có căng-tin cho các cháu ăn trưa thay vì ăn ở lớp, có phòng tập thể chất với đầy đủ các dụng cụ luyện tập, có thư viên, có toilet sạch sẽ, có phòng ngủ nhỏ (chỉ dành cho lớp 3 tuổi). Sân trường thường rất rộng và có một ít trò chơi như cầu trượt kết hợp leo trèo, xe đạp hoặc xe thăng bằng.

Lớp học thường có cửa sổ rất lớn, có nhiều bàn ghế sắp xếp theo từng cụm, có nhiều khu vực khác nhau chia đồ chơi theo chủ đề/ sở thích, có một khu đọc sách nho nhỏ. Trên tường thường là chỗ treo các tranh ảnh do các cháu vẽ, sản phẩm các cháu làm ở lớp, cho nên mỗi khi bước vào lớp thường rất thích mắt. Những hình ảnh này được thay đổi liên tục. Trong lớp có ba máy tính nho nhỏ, có kỳ mình thấy các cô cho các cháu sử dụng, thường để chơi mấy trò chơi giáo dục, hoặc học chữ cái gì đó, nhưng rất ít khi thấy máy tính mở. Đặc biệt, không hề có tivi trong lớp học, đi khắp trường cũng không tim thấy cái tivi nào. Trường con mình học thật ra cũng có một cái bé tí, không mỏng không treo tường, khi nào lớp nào cần thì đăng ký với hiệu trưởng để mượn. Năm 3 tuổi con mình được xem một lần, năm bốn tuổi con được xem một lần nữa.

Một ngày học các cháu thường bắt đầu từ 9h, các cô mở cửa đón cháu từ 8h35′. Nhiều bố mẹ có công việc phải bắt đầu sớm thì con được gửi ở các trung tâm giữ trẻ gần trường, tới giờ sẽ có người đưa sang. Khi  đến trường, việc đầu tiên là cởi áo khoác, treo áo treo túi xách lên giá, thay giày đi đường bằng giày đi trong nhà. Trước giờ vào học, các cô thường sắp xếp đồ chơi trên bàn, theo từng nhóm khác nhau, ví dụ như xếp hình, lắp ráp, trò chơi bếp núc, búp bê, và nhiều thứ khác mình không biết gọi tên thế nào. Nhưng có những trò chơi có giới hạn người chơi, thì mình thấy các cô làm thẻ đeo ngực, đứa nào đeo vào rồi mới được chơi, tránh chuyện giành nhau. Ví dụ, trong trò chơi với búp bê, sẽ có thẻ đóng vai búp bê, thẻ đóng vai mẹ, thẻ đóng vai bố, đứa nào đeo trước được trước, đứa nào đến sau thì phải đợi hoặc thoả thuận với bạn :D. Tất nhiên chuyện giành nhau, khóc lóc là khó tránh khỏi nhưng dần dần bọn nó sẽ học được cách nhường nhịn, chia sẻ hoặc thoả thuận với nhau (mình đã từng kể về chuyện này một lần rồi).

Đến giờ ăn, các cháu thường cầm tay nhau thành hai hàng đi tới căng-tin. Thực đơn các cháu thay đổi theo ngày, món ăn phong phú, đầy đủ chất, có từ khai vị tới tráng miệng. Đứa nào bị dị ứng với món gì, hoặc kiêng ăn món gì (các cháu đạo Hồi ko ăn thịt lợn) thì báo trước với nhà trường từ đầu năm học để có món thay thế. Tới bữa ăn là có các bác ở nhà bếp phục vụ, nhưng không ai đút cho các cháu đâu. Nếu không tự xúc được thì đành chịu nhịn, nếu thời gian này kéo dài lâu thì cô trả về cho mẹ huấn luyện lại.

Hồi xưa Nhím nhà mình thuộc dạng ăn cực kỳ kém. Thời gian đầu sang Pháp hầu như không ăn gì, món gì cũng nếm hai ba thìa là bỏ. Nàng còn kể là thích ăn đầu Hà Lan lắm, mỗi lần có là ăn những hai hạt. Mình đã chấp nhận suốt năm đầu tiên con đi học, buổi trưa ăn rất rất ít, sau đó chiều về nhà ăn bù, chứ  không cho con tự mang hộp thức ăn riêng tới trường. Mình thấy, những đứa trẻ, ngoài chuyện do dị ứng ra, nếu khảnh ăn thì sau này rất khó hoà nhập.

Từ 3 tuổi, các cháu chỉ có duy nhất một bữa ăn ở trường thôi, ko có bữa sáng, bữa xế, nếu có thì ăn ở nhà. Không biết mình có nhầm không, chứ dạo qua một vòng thực đơn của các trường mầm non VN thì thấy các cháu thường ăn nhiều bữa, gồm bữa sáng, phụ sáng, trưa, chiều và phụ chiều. Thường có từ 2-3 bữa ăn là có đạm. Mình chẳng hiểu cái bụng bé tí của các cháu làm sao hấp thụ hết từng đấy thức ăn trong một ngày, chưa kể tối còn ăn ở nhà nữa. Riêng việc ăn uống thôi cũng đủ mất thời gian và khiến các cô mệt mỏi rồi, chưa kể, bố mẹ nào đưa con đi học cũng gửi gắm cô kiểu, cháu nó lười ăn lắm, mong cô quan tâm đến cháu. Mà thực sự, một lớp mầm non thường đông lại ít cô giáo, mà cháu nào cũng phải đút thì cô lo sao nổi nhỉ? Có lẽ đây cũng là một trong những yếu tố tạo nên áp lực công việc cho các cô nuôi dạy trẻ ở nhà.

<Còn tiếp>

 

 

 

năng lượng tích cực – nụ cười trên môi

Ấn tượng của tôi về những người Pháp là hay cười, thích chào, thường xuyên nói cảm ơn, xin lỗi và không bao giờ tiếc lời khen. Ngoài ra, họ còn đặc biệt thích nói chuyện.

Bất cứ nơi đâu, tôi cũng dễ gặp những người dễ chịu, dù đó là những nơi trang trọng như cơ quan hành chính, bệnh viện, trường học, thư viện, hay ở những chỗ đại chúng như siêu thị, cửa hàng quần áo, hàng thịt, hàng cá, hàng rau quả của những người nông dân. Nụ cười luôn thường trực trên môi họ. Họ luôn sẵn sàng lắng nghe, tiếp chuyện, thậm chí “chém gió” cùng ta kể cả khi ta không mua gì cả. Thái độ của họ lường là dễ chịu, cởi mở với người đối diện.

Tôi nghĩ, có lẽ cuộc sống của họ, về cơ bản, khá ổn định. Họ không có quá nhiều phiền não mỗi ngày để bực tức, cho nên họ không cáu gắt. Cuộc sống của họ ít có những điều tiêu cực, vì thế họ dễ cười. Và khi họ cười, có nghĩa là họ đang lan toả năng lượng tích cực tới người khác. Người Pháp thích cười, vì thế mà cuộc sống ở đây luôn toát ra một nguồn năng lượng tích cực. Con người ở đây vẫn còn nhiều niềm tin vào con người.

Tôi thường đi mua hoa quả và rau ở nông trại. Cửa vào nông trại chẳng có người gác, ai cũng có thể vào không cần mua vé. Người nào thích có thể vừa hái vừa ăn, chỉ cần trả tiền số hoa quả mang về thôi. Điều tác động mạnh mẽ tới tôi là tại những nông trại này, họ không hề làm gì để kiếm soát người vào, người ra. Có nghĩa là, nếu có ai đó “xấu tính”, họ hoàn toàn có thể xách túi hoa quả ra thẳng ô tô và đi về chẳng ai biết. Nhưng có lẽ, tại những vùng quê này, chẳng ai làm việc đó, ai cũng xách giỏ quả anh đào qua quầy hàng trả tiền rồi mới đi về.

Những tính cách tích cực ở người Pháp ảnh hưởng rất lớn tới chúng tôi. Chúng tôi học cách cười nhiều hơn với những người không quen, lời ăn tiếng nói nhẹ nhàng hơn, dùng từ tích cực hơn, và học cách tôn trọng sự khác biệt, không phán xét. 

Tôi biết, thực ra xã hội châu Âu ngày càng bất ổn, con người ngày càng nghi ngờ lẫn nhau, nhất là ở Paris, người ta bắt đầu trở nên đề phòng hơn. Có nhiều khách du lịch đến Paris thường không có mấy ấn tượng tốt đẹp, cho rằng người Pháp hơi bị “chảnh”, không cởi mở cũng không tốt bụng. Nhưng tôi vẫn muốn thuyết phục họ rằng, đó thực sự không phải là tính cách Pháp. Người Pháp sống rất nhân văn, họ cũng lịch thiệp, vui vẻ, và tốt bụng, những điều này, có lẽ cần nhiều hơn một chuyến du lịch để nhận ra.

IMGP6250

Toán học là gì? 

Sáng nay trên đường đi học, ba mẹ tranh thủ kiểm tra tình hình học hành của Sâu, hỏi xem Sâu dạo này học toán thế nào, có còn giỏi như mấy tháng trước hay không. 

Sâu toán là gì ạ? Đấy, mấy tháng không kiểm tra Sâu đã quên rồi. 

Mẹ bảo toán tức là ba cộng ba bằng mấy ý, Sâu vẫn không hình dung ra. Mẹ phải đổi thành Sâu có ba cái kẹo mẹ cho thêm hai thì Sâu có mấy. 

À, cái này thì dễ, bằng năm, có đúng không mẹ? 

Giờ đến lượt em đố mẹ nhá. Năm ngón tay với năm ngón tay và thêm một ngón nữa là mấy. Mười một. Đúng rồi. 

Thế năm ngón tay với năm ngón tay với thêm nhiều ngón tay bằng mấy. Bằng nhiều phải không? Không, mẹ hãy nói ra một con số. À, thế thì mẹ không biết Sâu ạ, khó quá. 

Đấy, mẹ thấy chưa, đấy chính là toán học. Sâu khẳng định. 

dạy con thành người lịch thiệp

Hôm vừa rồi, tôi thấy các chị em trên fb share bài viết về hai người đàn ông, một Tây một Ta cùng đi mua váy cho vợ/bạn gái. Trong khi người đàn ông Tây ga-lăng với bạn gái bao nhiêu thì người chồng Việt chỉ chăm chăm vào cái điện thoại, rồi còn buông lời chê vợ, đến nỗi chị vợ chán quá đi về luôn, không mua gì nữa.

Tất nhiên người chồng Việt không ga-lăng, không lịch sự, không khéo miệng, anh ta có lỗi. Nhưng anh ta cũng chỉ là nạn nhân của một hệ tư tưởng phong kiến, trọng nam khinh nữ. Có lẽ, từ bé anh ta chỉ được dạy trách nhiệm của người đàn ông là kiếm tiền, mang về cho vợ, là làm những việc lớn kiểu như trị nước bình thiên hạ, chứ không được dạy những điều, mà bố mẹ anh ta, có lẽ cho là nhỏ nhặt, như là làm việc nhà, nấu cơm, và cư xử sao cho lịch thiệp.

Hình như vì thế mà đàn ông VN rất ít khi biết khen phụ nữ, biết nói những lời ngọt ngào có cánh, biết có những hành động ga-lăng. Họ có thể nhớ tặng hoa, tặng quà cho bạn gái, mời bạn gái đi chơi, đi ăn. Nhưng họ lại thường quên giữ cửa cho người đi sau, quên kéo ghế cho bạn gái đi cùng, quên giúp bạn gái mặc áo khoác, quên nói lời xin lỗi hay cảm ơn. Khi yêu nhau họ có thể nói những lời tán tỉnh có cánh như rót mật vào tai, khi đã là vợ chồng, họ dường như quên tiệt. Họ sẵn sàng buông lời chê vợ ngực xệ, chê vợ béo, chê vợ già xập xệ, quên mất, vợ họ cần hơn những lời động viên để thay đổi, để yêu bản thân nhiều hơn, vợ họ cũng cần những cử chỉ chăm sóc của chồng, để biết mình vẫn còn được yêu.

Tôi đã gặp nhiều chàng trai trẻ bên này, là bạn của các con tôi, từ bé đã rất lịch thiệp. Chàng trai 9 tuổi đi cùng tôi và con gái tôi tới trường nhạc, khi bước vào liền giữ cửa, mời tôi và con tôi đi trước, vì chúng tôi là cánh phụ nữ. Cậu không nghĩ rằng là một trẻ con thì luôn được ưu tiên hơn một người lớn. Cậu cư xử lịch thiệp như một người đàn ông.

Tôi cũng biết những cậu bé khen kiểu tóc mới của con gái tôi đẹp, hoặc khen con gái tôi mặc chiếc váy xinh. Người lớn dù có nghe thấy cũng không ai trêu chọc cậu ấy khiến cho cậu ấy cảm thấy xấu hổ. Họ đều tin rằng đó là suy nghĩ thật của cậu, và nên được nói ra.

Thật ra dạy các cậu con trai những điều này không khó, bởi các cậu được nhìn thấy ba, thấy ông của mình, thấy những người xung quanh mình làm điều đó mỗi ngày. Không có lý thuyết nào, bài giáo huấn nào, lời dặn dò nào mạnh hơn những hành động thiết thực. Một khi được chứng kiến hàng ngày, tự dưng nó sẽ ngấm vào đầu, và các cậu bé sẽ làm theo một cách tự nhiên, vô thức như việc thở vậy. Có gì khó đâu.

Có lẽ, cái khó ở là người lớn mà thôi.

Tôi nghĩ, một chàng trai sẽ biết cách yêu thương, cư xử với người phụ nữ thế nào, khi nhìn cách bố anh ta đối xử với mẹ. Còn các cô con gái, khi nhìn vào bố mẹ, sẽ biết thế nào là một chàng trai đáng được yêu.

IMGP5782