Người dẫn đường

Mình có một điểm yếu cực kỳ tệ hại, đó là không có khả năng xác định phương hướng, càng không bao giờ biết đọc bản đồ. Dẫn mình đến một chỗ lạ, dúi vào tay mình một cái bản đồ rồi bảo tìm đường đi, chẳng khác gì giết mình.

Những ngày xa xưa cùng bạn zai du lịch mấy nơi ở Châu Âu, mình một mực túm lấy áo bạn, không dám rời nửa bước. Tất cả số phận Lê phó mặc cho bạn zai lo liệu, đến như cách đi metro hay đón bus thế nào Lê chẳng thèm quan tâm. Giả như ngày ấy bạn cố tình bỏ mặc Lê ở một xó xỉnh nào đấy chắc Lê cũng đành chấp nhận thôi.

Thế nên chưa bao giờ Lê chịu/dám đi đâu một mình. Nhất định không. Ngày ấy Lê đã đầu hàng số phận.

Nhưng bạn zai Lê thì không, bạn bảo không thể cứ thế này mãi được, em phải học cách nhìn đường, xem bản đồ đi. Nhỡ đâu mai mốt ngày đẹp giời ta chia tay thì em còn biết tự lo liệu cho bản thân chứ. Nói là làm, bạn dúi vào tay Lê cái điện thoại, bắt Lê ngồi chỉ đường cho bạn mỗi lúc bạn lái xe.

Quả là cực hình các mẹ ạ, còn khó hơn cả học toán -môn học mà Lê rất ghét. Đến đoạn rẽ thì Lê cứ bảo rẽ thôi, còn trái phải thì nhầm loạn hết cả lên. Chưa kể, Lê nhìn trên bản đồ thì cái ô tô còn cách xa cái đoạn rẽ lắm, mà chớp mắt một cái thì nó đã đi qua mất rồi, thế là thế nào. Còn đến những đoạn bùng binh hay lối thoát ở đường cao tốc thì không khác gì tra tấn não bộ. Mà các mẹ biết rồi đấy, nếu chỉ nhầm ở trong phố thì chỉ chậm vài phút thôi, còn nhầm trên đường cao tốc thì đúng kiểu “sai một ly, đi một dặm” luôn.

Đã thế, bạn zai của Lê lại là một thầy giáo rất mực nghiêm khắc, sai là mắng. Lê cũng hiểu tâm lý của người lái xe là muốn đến nơi đúng giờ, muốn được chuẩn bị từ sớm khi tới những chỗ rẽ hay có thay đổi gì, nhưng mà với khả năng phương hướng chậm chạp của Lê thì điều đó thực quá khó hơn bình thường. Những ngày đầu ngồi bên bạn cầm bản đồ đọc đường không ngày nào không có nước mắt. Nhiều lúc Lê chỉ muốn từ bỏ, nhưng bạn một mực bắt học, bảo rằng đến nuôi con còn làm được nữa là học đọc cái bản đồ.

Thế rồi không ngờ bạn ấy đã thành công trong việc cải tạo Lê các mẹ ạ.

Đầu tiên là Lê đăng ký học ở một thành phố khác, cứ xong việc là Lê lại lang thang xó xỉnh nọ kia trong phố chờ đến giờ về. Tiếp theo là Lê tháp tùng mẹ lên Paris, rồi hai mẹ con cũng đi chỗ nọ chỗ kia chơi bời các kiểu. Lê còn một mình chinh chiến, không chút sợ hãi, ở bến Chatelet Les Halles là cái bến metro kinh hoàng nhất Paris. Tất nhiên, thỉnh thoảng Lê cũng có lạc, nhưng trên hết là Lê bình tĩnh để xử lý, chứ không tuyệt vọng nghĩ ôi giờ khắc tận cùng thế giới đến rồi.

Thế nên, nhân cơ hội này, Lê xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới người dẫn đường của Lê. Không chỉ mỗi lần cả nhà chúng ta đi du lịch, mà còn rất nhiều điều khác trong cuộc sống. Tuy nhiên, Lê vẫn mong anh tiếp tục xem bản đồ khi chúng ta đi chơi, bởi Lê còn bận chụp ảnh.

 IMGP2579

Advertisements

Please share your thoughts : )

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s