năng lượng tích cực – nụ cười trên môi

Ấn tượng của tôi về những người Pháp là hay cười, thích chào, thường xuyên nói cảm ơn, xin lỗi và không bao giờ tiếc lời khen. Ngoài ra, họ còn đặc biệt thích nói chuyện.

Bất cứ nơi đâu, tôi cũng dễ gặp những người dễ chịu, dù đó là những nơi trang trọng như cơ quan hành chính, bệnh viện, trường học, thư viện, hay ở những chỗ đại chúng như siêu thị, cửa hàng quần áo, hàng thịt, hàng cá, hàng rau quả của những người nông dân. Nụ cười luôn thường trực trên môi họ. Họ luôn sẵn sàng lắng nghe, tiếp chuyện, thậm chí “chém gió” cùng ta kể cả khi ta không mua gì cả. Thái độ của họ lường là dễ chịu, cởi mở với người đối diện.

Tôi nghĩ, có lẽ cuộc sống của họ, về cơ bản, khá ổn định. Họ không có quá nhiều phiền não mỗi ngày để bực tức, cho nên họ không cáu gắt. Cuộc sống của họ ít có những điều tiêu cực, vì thế họ dễ cười. Và khi họ cười, có nghĩa là họ đang lan toả năng lượng tích cực tới người khác. Người Pháp thích cười, vì thế mà cuộc sống ở đây luôn toát ra một nguồn năng lượng tích cực. Con người ở đây vẫn còn nhiều niềm tin vào con người.

Tôi thường đi mua hoa quả và rau ở nông trại. Cửa vào nông trại chẳng có người gác, ai cũng có thể vào không cần mua vé. Người nào thích có thể vừa hái vừa ăn, chỉ cần trả tiền số hoa quả mang về thôi. Điều tác động mạnh mẽ tới tôi là tại những nông trại này, họ không hề làm gì để kiếm soát người vào, người ra. Có nghĩa là, nếu có ai đó “xấu tính”, họ hoàn toàn có thể xách túi hoa quả ra thẳng ô tô và đi về chẳng ai biết. Nhưng có lẽ, tại những vùng quê này, chẳng ai làm việc đó, ai cũng xách giỏ quả anh đào qua quầy hàng trả tiền rồi mới đi về.

Những tính cách tích cực ở người Pháp ảnh hưởng rất lớn tới chúng tôi. Chúng tôi học cách cười nhiều hơn với những người không quen, lời ăn tiếng nói nhẹ nhàng hơn, dùng từ tích cực hơn, và học cách tôn trọng sự khác biệt, không phán xét. 

Tôi biết, thực ra xã hội châu Âu ngày càng bất ổn, con người ngày càng nghi ngờ lẫn nhau, nhất là ở Paris, người ta bắt đầu trở nên đề phòng hơn. Có nhiều khách du lịch đến Paris thường không có mấy ấn tượng tốt đẹp, cho rằng người Pháp hơi bị “chảnh”, không cởi mở cũng không tốt bụng. Nhưng tôi vẫn muốn thuyết phục họ rằng, đó thực sự không phải là tính cách Pháp. Người Pháp sống rất nhân văn, họ cũng lịch thiệp, vui vẻ, và tốt bụng, những điều này, có lẽ cần nhiều hơn một chuyến du lịch để nhận ra.

IMGP6250

Người dẫn đường

Mình có một điểm yếu cực kỳ tệ hại, đó là không có khả năng xác định phương hướng, càng không bao giờ biết đọc bản đồ. Dẫn mình đến một chỗ lạ, dúi vào tay mình một cái bản đồ rồi bảo tìm đường đi, chẳng khác gì giết mình.

Những ngày xa xưa cùng bạn zai du lịch mấy nơi ở Châu Âu, mình một mực túm lấy áo bạn, không dám rời nửa bước. Tất cả số phận Lê phó mặc cho bạn zai lo liệu, đến như cách đi metro hay đón bus thế nào Lê chẳng thèm quan tâm. Giả như ngày ấy bạn cố tình bỏ mặc Lê ở một xó xỉnh nào đấy chắc Lê cũng đành chấp nhận thôi.

Thế nên chưa bao giờ Lê chịu/dám đi đâu một mình. Nhất định không. Ngày ấy Lê đã đầu hàng số phận.

Nhưng bạn zai Lê thì không, bạn bảo không thể cứ thế này mãi được, em phải học cách nhìn đường, xem bản đồ đi. Nhỡ đâu mai mốt ngày đẹp giời ta chia tay thì em còn biết tự lo liệu cho bản thân chứ. Nói là làm, bạn dúi vào tay Lê cái điện thoại, bắt Lê ngồi chỉ đường cho bạn mỗi lúc bạn lái xe.

Quả là cực hình các mẹ ạ, còn khó hơn cả học toán -môn học mà Lê rất ghét. Đến đoạn rẽ thì Lê cứ bảo rẽ thôi, còn trái phải thì nhầm loạn hết cả lên. Chưa kể, Lê nhìn trên bản đồ thì cái ô tô còn cách xa cái đoạn rẽ lắm, mà chớp mắt một cái thì nó đã đi qua mất rồi, thế là thế nào. Còn đến những đoạn bùng binh hay lối thoát ở đường cao tốc thì không khác gì tra tấn não bộ. Mà các mẹ biết rồi đấy, nếu chỉ nhầm ở trong phố thì chỉ chậm vài phút thôi, còn nhầm trên đường cao tốc thì đúng kiểu “sai một ly, đi một dặm” luôn.

Đã thế, bạn zai của Lê lại là một thầy giáo rất mực nghiêm khắc, sai là mắng. Lê cũng hiểu tâm lý của người lái xe là muốn đến nơi đúng giờ, muốn được chuẩn bị từ sớm khi tới những chỗ rẽ hay có thay đổi gì, nhưng mà với khả năng phương hướng chậm chạp của Lê thì điều đó thực quá khó hơn bình thường. Những ngày đầu ngồi bên bạn cầm bản đồ đọc đường không ngày nào không có nước mắt. Nhiều lúc Lê chỉ muốn từ bỏ, nhưng bạn một mực bắt học, bảo rằng đến nuôi con còn làm được nữa là học đọc cái bản đồ.

Thế rồi không ngờ bạn ấy đã thành công trong việc cải tạo Lê các mẹ ạ.

Đầu tiên là Lê đăng ký học ở một thành phố khác, cứ xong việc là Lê lại lang thang xó xỉnh nọ kia trong phố chờ đến giờ về. Tiếp theo là Lê tháp tùng mẹ lên Paris, rồi hai mẹ con cũng đi chỗ nọ chỗ kia chơi bời các kiểu. Lê còn một mình chinh chiến, không chút sợ hãi, ở bến Chatelet Les Halles là cái bến metro kinh hoàng nhất Paris. Tất nhiên, thỉnh thoảng Lê cũng có lạc, nhưng trên hết là Lê bình tĩnh để xử lý, chứ không tuyệt vọng nghĩ ôi giờ khắc tận cùng thế giới đến rồi.

Thế nên, nhân cơ hội này, Lê xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới người dẫn đường của Lê. Không chỉ mỗi lần cả nhà chúng ta đi du lịch, mà còn rất nhiều điều khác trong cuộc sống. Tuy nhiên, Lê vẫn mong anh tiếp tục xem bản đồ khi chúng ta đi chơi, bởi Lê còn bận chụp ảnh.

 IMGP2579

hai chúng mình

IMGP5388

Khi nhìn hai bông hoa này trong vườn nhà, mình liền nghĩ đến mình vào chồng mình. Bên cạnh chồng mình, lúc nào mình cũng nhỏ bé như vậy, theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng. Mình thấp bé nhẹ cân, đứng chỉ đến vai chồng là cùng, còn anh, lúc nào cũng sẵn sàng để mình dựa vào, cả lúc anh ốm, lúc anh mệt nhất.

Chiều nay mẹ mình bảo mình cứ như công chúa ấy.

Bởi mình đang ngồi chuẩn bị cho buổi seminar ngày mai với giáo sư, còn chồng mình, lúc đó cũng đang làm việc, nhưng đã đứng dậy để chuẩn bị bánh crêpe cho cả nhà để ăn bữa chiều.

Anh lúc nào cũng thế, lúc nào cũng cố gắng dành thời gian cho cả nhà, chăm sóc chiều chuộng mình mỗi khi có thể.

Anh thường gọt hoa quả cho cả nhà sau mỗi bữa ăn, vì mình không thích làm việc này. Có lúc anh ấy gọt cam xong mình vẫn không ăn, lý do vì ăn cam thường bị ướt bẩn tay. Chẳng nói gì, anh ấy bê hết cả đĩa cam vào bếp gọt hết vỏ, sau đó mang thêm dĩa cho mình ăn cho tiện.

Anh ấy còn bí mật đặt mua gói mỹ phẩm hàng tháng cho mình vì thấy mình ít chịu dùng mỹ phẩm. Anh rủ rê mình đắp mặt nạ, mát xa mặt, bôi dưỡng da, các kiểu vì thấy mình chẳng bao giờ chịu chăm sóc da dẻ (mình quá lười). Quà tặng mua cho mình, bao giờ anh cũng nghiên cứu kĩ lưỡng để mua được một món mà mình thích nhất. Chính những “đầu tư” về thời gian và công sức như thế của anh khiến mình càng trân quý món quà anh tặng, chứ không phải là giá trị của món quà đó.

Tất nhiên cũng có nhiều lúc anh cáu và mắng mình, bởi vì mình hay làm sai. Muời mấy năm bên nhau, anh đã chỉ dạy cho mình rất nhiều thứ, là những kiến thức thông thường mà mình bị hổng, do ngày bé được ba mẹ chiều chuộng quá nhiều. Cũng chính vì thế mình luôn tin tưởng ở anh, luôn hỏi ý kiến anh về bất cứ điều gì khiến mình thắc mắc.

Mình cảm thấy thật may mắn vì đã gặp được một người yêu mình như thế, đã luôn chăm sóc và bao dung với mình, dù đôi lúc, thật lòng, tính tình mình khó chịu như cơn nồm ẩm vậy.

Perfect 

Sau giờ ăn tối, bỗng nhiên tôi cảm thấy chẳng còn chút sức lực nào. Tôi mặc kệ bàn ăn cho hai con dọn dẹp và vào phòng nằm nghỉ. 

Một lúc sau chồng tôi theo vào, anh ấy luôn muốn giữ tôi trong tầm mắt (khi ở nhà) hoặc phải biết chắc tôi đang ở đâu. Nếu không sẽ đi tìm. 

Hai đứa con dọn xong bếp cũng chui lên giường ôm ba mẹ. Thế là tôi chẳng còn phút nào yên tĩnh nữa, dù mắt tôi díp lại, chỉ muốn ngủ ngay lập tức, kể cả khi bộ quần áo đi làm của tôi còn chưa thay ra. 

Chúng nó thi nhau hát, rồi kể chuyện, rồi lại đố vui. Hết đứa lớn lại đến đứa bé. Đứa bé bắt chước đứa lớn. Bọn trẻ rất thích các câu đố hoặc các câu chuyện cười của ba chúng nó. Để giúp Nhím luyện tính nhanh hoặc nghĩ nhanh, chúng tôi dùng câu đố toán. Để giúp Sâu học chữ, chúng tôi đố chữ kiểu như tìm con vật bắt đầu bằng các chữ trong bảng chữ cái. Thế rồi bé Sâu cũng tự nghĩ được một trò chơi rất hay, con nói ra một thứ và ba mẹ phải nói một thứ khác có màu tương tự. 

Thế rồi tôi cũng tỉnh ngủ, tôi có thêm tí sức lực để tắm gội. Rồi tôi cũng đỡ mệt để ngồi gõ những dòng này. 

Hoá ra sức mạnh gia đình là có thật. 

chuyện nhà

nhà mình chuyển về nhà mới.

đầu tiên mình nghĩ, ôi, có lẽ sinh nhật năm nay của con sẽ tổ chức ở nhà mới rộng rãi thoải mái rồi.

sau lại nghĩ, a có lẽ giáng sinh sẽ đón ở nhà mới. có lò sưởi ấm áp. sẽ mua một cây thông mới.

rồi lại hi vọng, tết âm năm nay nhất định sẽ làm một bữa tiệc mời bạn bè đến mừng tân gia luôn.

cuối cùng được ăn tết ở nhà mới thật, nhưng bốn bề là đồ đạc và thùng carton. bánh chưng mua chiếc cuối cùng ở cửa hàng châu á cùng với khúc giò. cuối cùng chúng tôi cũng có tết haha. có bánh chưng là có tết.

chuyện mua nhà ở pháp giải quyết giấy tờ vô cùng lâu, mất khoảng 3 tháng. mua đồ đạc cũng chẳng dễ như ở VN, không phải muốn là có ngay mà phải đợi. Thế là đồ đạc cứ lần lượt về dần dần, ngày nào, tuần nào cũng có gì đó mới, cũng thấy vui.

nhưng chồng mình không vui lắm.

vì hễ đồ về thì anh ấy lại phải lắp đồ, lắp không khó nhưng cũng phải cẩn thận, nếu ko lắp xong thừa một con ốc lại phải làm lại.

chỉ có bọn trẻ con là vui sướng hoan hỉ chạy nhảy suốt ngày, không kêu ca một lời nào.

 

một ngày vui

hôm nay thật là một ngày vui và có ý nghĩa với cả gia đình mình.

mình bảo với chồng, có thể năm nay là một năm đại thắng của nhà mình, vì nhiều tin vui đến dồn dập.

nhưng cả hai cùng đồng ý rằng, những niềm vui này không có chân đâu, bọn nó không tự nhiên chạy đến. nó là kết quả của những năm tháng miệt mài cố gắng cật lực nơi xứ người, là những ngày hai đứa cầm tay nhau đi qua những khó khăn.

mình tin rằng, chỉ cần thật nhiều yêu thương, chúng ta sẽ có sức mạnh để làm được nhiều điều.

IMGP7128

nhà

trong lúc chờ máy bay, bị trễ những 12 tiếng, anh ấy nhắn tin cho tôi.

“anh sẽ về vào khoảng 3 giờ sáng. đừng thức đợi anh. cũng đừng lo gì nhé.”

“trước ngày đi, anh háo hức lắm. nhưng đi được một ngày chỉ muốn về nhà.”

anh ấy luôn nhắc cho tôi nhớ tôi được yêu nhiều như thế nào…

Tôi cũng bảo với anh, giờ em không muốn đi chơi đâu cả, em mệt lắm, chỉ muốn ở nhà.

Nhà của hai chúng tôi…

Nhà là nơi chúng tôi luôn muốn quay về sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi.

Nhà là nơi chúng tôi tìm thấy bình yên và sự thoải mái tuyệt đối, dù ngoài kia cuộc đời có giông bão thế nào, nó luôn dừng sau cánh cửa. 

Nhà là nơi hai chúng tôi cùng cuộn trò trong chăn nhấm nháp hạt hạnh nhân và xem một bộ phim hay hoặc dở.

Nhà là nơi chúng tôi cùng nuôi dạy hai con bằng rất nhiều yêu thương, cùng nhìn hai con lớn lên và chúng tôi cùng già đi.

Nhà là nơi trái tim chúng tôi thuộc về…

em ơi, chớ vội…

…lấy chồng.

Tôi lấy chồng từ khi còn rất trẻ, vừa mới tốt nghiệp đại học. 1 năm sau, tôi sinh con gái đầu lòng.

Có nghĩa là, vừa rời giảng đường (thực ra con đường học hành của tôi vẫn tiếp diễn đến bây giờ), vừa bước chân vào con đường làm người trưởng thành, tôi đã vội lấy chồng và làm mẹ.

Dường như lúc đó với tôi, đích đến cuối cùng của cuộc đời một người phụ nữ là lấy chồng và sinh con. Tôi sớm thực hiện việc đó, nghĩa là sớm hoàn thành nghĩa vụ cuộc đời. Sau đó là những ngày an phận.

Nhiều năm sau đó tôi sống một cuộc đời bình thường, với cuộc sống thường nhật như bao người vợ khác. Đi làm, đi chợ, nấu nướng, chăm chồng chăm con, cứ thế quay vòng.

Nếu như không có chuyến đi nước ngoài cùng chồng năm tôi 25 tuổi, có lẽ cuộc đời tôi bây giờ vẫn tiếp diễn như thế. Đi làm, đi chợ, nấu nướng, chăm chồng chăm con. Ngày ngày nghĩ cách kiếm thêm tiền, tiết kiệm thêm tiền, rồi mua nhà mua xe, rồi cho con đi học trường gì cho tốt, v.v.

Nếu quay lại năm 20 tuổi tôi sẽ làm gì?

Tôi nghĩ mình sẽ cố gắng sống có ý nghĩa hơn. Tôi sẽ cố gắng học hành tốt hơn, mặc dù kết quả học tập của tôi không tệ, nhưng tôi tin mình có thể đạt được nhiều hơn những gì tôi đã có thể làm.

Tôi sẽ cố gắng làm việc nhiều hơn. Những năm đầu sau khi tốt nghiệp, chắc chắn là những năm cần làm việc chăm chỉ để trau dồi kinh nghiệm.

Tôi sẽ cố gắng khám phá nhiều hơn. Về con người, về những vùng đất mới, văn hoá mới, thử những trải nghiệm mới. Và cả bản thân mình nữa. Biết đâu tôi đã có thể phát hiện ra mình có năng lực gì đặc biệt thì sao =))

Rất nhiều điều nữa tôi muốn làm…Tất nhiên, tôi không mảy may ước mong được một lần quay lại và làm lại. Nhưng nhất định, tôi sẽ dặn hai cô con gái của mình, hoặc bất cứ ai hỏi tôi, nhất định tôi sẽ nói:

– đừng vội lấy chồng trước tuổi 30!

IMGP9190