Toán học là gì? 

Sáng nay trên đường đi học, ba mẹ tranh thủ kiểm tra tình hình học hành của Sâu, hỏi xem Sâu dạo này học toán thế nào, có còn giỏi như mấy tháng trước hay không. 

Sâu toán là gì ạ? Đấy, mấy tháng không kiểm tra Sâu đã quên rồi. 

Mẹ bảo toán tức là ba cộng ba bằng mấy ý, Sâu vẫn không hình dung ra. Mẹ phải đổi thành Sâu có ba cái kẹo mẹ cho thêm hai thì Sâu có mấy. 

À, cái này thì dễ, bằng năm, có đúng không mẹ? 

Giờ đến lượt em đố mẹ nhá. Năm ngón tay với năm ngón tay và thêm một ngón nữa là mấy. Mười một. Đúng rồi. 

Thế năm ngón tay với năm ngón tay với thêm nhiều ngón tay bằng mấy. Bằng nhiều phải không? Không, mẹ hãy nói ra một con số. À, thế thì mẹ không biết Sâu ạ, khó quá. 

Đấy, mẹ thấy chưa, đấy chính là toán học. Sâu khẳng định. 

Advertisements

dạy con thành người lịch thiệp

Hôm vừa rồi, tôi thấy các chị em trên fb share bài viết về hai người đàn ông, một Tây một Ta cùng đi mua váy cho vợ/bạn gái. Trong khi người đàn ông Tây ga-lăng với bạn gái bao nhiêu thì người chồng Việt chỉ chăm chăm vào cái điện thoại, rồi còn buông lời chê vợ, đến nỗi chị vợ chán quá đi về luôn, không mua gì nữa.

Tất nhiên người chồng Việt không ga-lăng, không lịch sự, không khéo miệng, anh ta có lỗi. Nhưng anh ta cũng chỉ là nạn nhân của một hệ tư tưởng phong kiến, trọng nam khinh nữ. Có lẽ, từ bé anh ta chỉ được dạy trách nhiệm của người đàn ông là kiếm tiền, mang về cho vợ, là làm những việc lớn kiểu như trị nước bình thiên hạ, chứ không được dạy những điều, mà bố mẹ anh ta, có lẽ cho là nhỏ nhặt, như là làm việc nhà, nấu cơm, và cư xử sao cho lịch thiệp.

Hình như vì thế mà đàn ông VN rất ít khi biết khen phụ nữ, biết nói những lời ngọt ngào có cánh, biết có những hành động ga-lăng. Họ có thể nhớ tặng hoa, tặng quà cho bạn gái, mời bạn gái đi chơi, đi ăn. Nhưng họ lại thường quên giữ cửa cho người đi sau, quên kéo ghế cho bạn gái đi cùng, quên giúp bạn gái mặc áo khoác, quên nói lời xin lỗi hay cảm ơn. Khi yêu nhau họ có thể nói những lời tán tỉnh có cánh như rót mật vào tai, khi đã là vợ chồng, họ dường như quên tiệt. Họ sẵn sàng buông lời chê vợ ngực xệ, chê vợ béo, chê vợ già xập xệ, quên mất, vợ họ cần hơn những lời động viên để thay đổi, để yêu bản thân nhiều hơn, vợ họ cũng cần những cử chỉ chăm sóc của chồng, để biết mình vẫn còn được yêu.

Tôi đã gặp nhiều chàng trai trẻ bên này, là bạn của các con tôi, từ bé đã rất lịch thiệp. Chàng trai 9 tuổi đi cùng tôi và con gái tôi tới trường nhạc, khi bước vào liền giữ cửa, mời tôi và con tôi đi trước, vì chúng tôi là cánh phụ nữ. Cậu không nghĩ rằng là một trẻ con thì luôn được ưu tiên hơn một người lớn. Cậu cư xử lịch thiệp như một người đàn ông.

Tôi cũng biết những cậu bé khen kiểu tóc mới của con gái tôi đẹp, hoặc khen con gái tôi mặc chiếc váy xinh. Người lớn dù có nghe thấy cũng không ai trêu chọc cậu ấy khiến cho cậu ấy cảm thấy xấu hổ. Họ đều tin rằng đó là suy nghĩ thật của cậu, và nên được nói ra.

Thật ra dạy các cậu con trai những điều này không khó, bởi các cậu được nhìn thấy ba, thấy ông của mình, thấy những người xung quanh mình làm điều đó mỗi ngày. Không có lý thuyết nào, bài giáo huấn nào, lời dặn dò nào mạnh hơn những hành động thiết thực. Một khi được chứng kiến hàng ngày, tự dưng nó sẽ ngấm vào đầu, và các cậu bé sẽ làm theo một cách tự nhiên, vô thức như việc thở vậy. Có gì khó đâu.

Có lẽ, cái khó ở là người lớn mà thôi.

Tôi nghĩ, một chàng trai sẽ biết cách yêu thương, cư xử với người phụ nữ thế nào, khi nhìn cách bố anh ta đối xử với mẹ. Còn các cô con gái, khi nhìn vào bố mẹ, sẽ biết thế nào là một chàng trai đáng được yêu.

IMGP5782

điều tử tế

Lâu rồi tôi chưa về Việt Nam, nhưng qua kênh FB vẫn thường xuyên cập nhật tình hình ở nhà, chuyện gì nóng hổi, chuyện gì tranh cãi giữa các mẹ bỉm sữa, tôi cũng nắm được.

Gần đây, tôi cảm thấy các mẹ đặc biệt quan tâm đến việc con ăn gì, uống gì, sữa mẹ hay sữa bò, ăn thế nào cho cao, cho béo khoẻ, rồi còn dùng kháng sinh hay không dùng, tiêm vaccine hay không. Đến tuổi con đi học mẫu giáo, bố mẹ lại quan tâm xem ở trường đó các cô có đánh con không, có đút cho con ăn đủ bữa không, thực đơn hàng ngày là gì. Con bắt đầu học chữ, bố mẹ lại tích cực cho con đi học thêm, mong con nói tiếng Anh giỏi như tiếng mẹ đẻ, làm toán nhanh như máy, nhất định con phải học giỏi, phải đứng đầu lớp, không giải này cũng phải giật giải kia.

Những mong muốn đó, theo tôi, cũng hoàn toàn chính đáng thôi, không có gì sai cả.

Nhưng hình như còn thiếu.

Tôi hiểu các bố mẹ mong con mình cao lớn khoẻ mạnh, mong con thành đạt kiếm được nhiều tiền. Nhưng ham muốn đó lớn đến nỗi, họ quên mất rằng, dạy con sống với tâm hồn đẹp đẽ và tử tế, cũng quan trọng không kém.

Đôi khi họ quên mất, cần nhắc nhở con không vứt rác bừa bãi ra đường, không chen lấn xô đẩy ở sân chơi, không la hét ầm ĩ ở nơi công cộng, không hung dữ đánh bạn khi không vừa ý một điều gì. Thậm chí, tôi còn chứng kiến, bố mẹ khen con nhanh nhẹn khi con chen lấn để được chơi trước; bố mẹ cười hài lòng khi con giật đồ chơi từ bạn, cho rằng như thế là mạnh mẽ, biết bảo vệ quyền lợi của mình. Có ông bố còn khuyên con đừng học nhạc, học vẽ học mấy môn năng khiếu mất thời gian làm gì, không kiếm ra tiền đâu, chỉ cần đầu tư cho con học tiếng Anh, học toán, học bơi mà thôi. Như vậy mà cũng được nhiều người ủng hộ.

Tôi thấy buồn.

 
IMGP6262//embedr.flickr.com/assets/client-code.js
 

chép phạt

Con Sâu nhà tôi thật đáng thương, vì nó có bà chị rất khó tính. Trong lúc 2 chị em đang rửa tay để ăn cơm, con Sâu nghịch ngợm làm nước bắn tung toé vào người chị, mặc dù chị nó đã nhắc nhở trước đấy.

Chị nó rất giận, tối sầm mặt lại, chị bảo ăn cơm xong sẽ phạt.

Con Sâu sợ chị không dám khóc, chỉ sụt sùi, nhưng cứ cầm thìa lên lại bỏ thìa xuống, không ăn nổi. Nó mếu máo bảo với ba mẹ rằng chị không yêu em nữa. Trông vẻ mặt thiểu não của con Sâu thật đáng thương.

Tôi đành hoà giải giúp nó, quay sang hỏi Nhím còn yêu em không. Nếu có hãy nói một lời cho em Sâu an lòng ăn cơm.

Nhím bảo chị vẫn yêu Sâu, lúc nào cũng yêu, nhưng Sâu hư chị vẫn phải phạt. Ăn cơm xong ra chép phạt mười dòng.

Nghe chị bảo vậy, Sâu thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần chị yêu thôi, còn chép phạt thì chép phạt, sợ gì. Con Sâu vui vẻ ăn cơm, sau đó ngoan ngoãn chấp hành. Nhưng chép được ba câu nó lại phều phào xin chị ơi dài quá cho em nghỉ.

Vì chị thương nó nên đồng ý, bảo ngày mai chép tiếp cũng được. Nhưng đến mai chị quên béng mất rồi.

Con Sâu khôn thế!

IMGP6047

không nghĩ cho em

đấy, sáng nay bạn Sâu nói thế trong lúc ngồi trên xe ba chở tới trường.

sự thể là, hôm qua lúc đón bạn đi học về, bạn thấy chị Nhím cầm trên tay rất nhiều tấm thẻ hình thỏ ngố. Bình thường bạn và chị Nhím tan học cùng lúc, nhưng hôm qua bạn đi dã ngoại với cả lớp về chậm hơn một tiếng rưỡi nên trong lúc chờ bạn, ba mẹ đi chợ và mua cho chị Nhím đống thẻ ấy.

Bạn Sâu bỗng dưng cảm thấy rất tủi thân, rất ghen tị với chị, liền úp mặt xuống gối khóc. Ba mẹ bảo chị chia sẻ một ít thẻ với em, cho em chọn cái em thích. Chị cũng đồng ý và Sâu cũng nín lặng, không khóc nữa, yên ổn về tới nhà.

Sáng nay đi học, ngồi lại trên xe, suy nghĩ một lúc, Sâu lại cảm thấy buồn. Sâu nhắc lại chuyện hôm qua, Sâu bảo sao ba mẹ không mua cho em.

Mẹ bảo, thôi được rồi, chiều nay nếu qua chợ, mẹ sẽ mua cho em nhé.

Sâu phụng phịu, không phải chuyện đó, mà là ba mẹ đã không nghĩ cho em.

Đấy, thấy chưa, rõ ràng người ta không còn buồn về chuyện mấy cái thẻ nữa, người ta cũng không cần thêm thẻ. Người ta chỉ cần ba mẹ lúc nào cũng phải NGHĨ đến người ta thôi.

 

 IMGP5603//embedr.flickr.com/assets/client-code.js

Người dẫn đường

Mình có một điểm yếu cực kỳ tệ hại, đó là không có khả năng xác định phương hướng, càng không bao giờ biết đọc bản đồ. Dẫn mình đến một chỗ lạ, dúi vào tay mình một cái bản đồ rồi bảo tìm đường đi, chẳng khác gì giết mình.

Những ngày xa xưa cùng bạn zai du lịch mấy nơi ở Châu Âu, mình một mực túm lấy áo bạn, không dám rời nửa bước. Tất cả số phận Lê phó mặc cho bạn zai lo liệu, đến như cách đi metro hay đón bus thế nào Lê chẳng thèm quan tâm. Giả như ngày ấy bạn cố tình bỏ mặc Lê ở một xó xỉnh nào đấy chắc Lê cũng đành chấp nhận thôi.

Thế nên chưa bao giờ Lê chịu/dám đi đâu một mình. Nhất định không. Ngày ấy Lê đã đầu hàng số phận.

Nhưng bạn zai Lê thì không, bạn bảo không thể cứ thế này mãi được, em phải học cách nhìn đường, xem bản đồ đi. Nhỡ đâu mai mốt ngày đẹp giời ta chia tay thì em còn biết tự lo liệu cho bản thân chứ. Nói là làm, bạn dúi vào tay Lê cái điện thoại, bắt Lê ngồi chỉ đường cho bạn mỗi lúc bạn lái xe.

Quả là cực hình các mẹ ạ, còn khó hơn cả học toán -môn học mà Lê rất ghét. Đến đoạn rẽ thì Lê cứ bảo rẽ thôi, còn trái phải thì nhầm loạn hết cả lên. Chưa kể, Lê nhìn trên bản đồ thì cái ô tô còn cách xa cái đoạn rẽ lắm, mà chớp mắt một cái thì nó đã đi qua mất rồi, thế là thế nào. Còn đến những đoạn bùng binh hay lối thoát ở đường cao tốc thì không khác gì tra tấn não bộ. Mà các mẹ biết rồi đấy, nếu chỉ nhầm ở trong phố thì chỉ chậm vài phút thôi, còn nhầm trên đường cao tốc thì đúng kiểu “sai một ly, đi một dặm” luôn.

Đã thế, bạn zai của Lê lại là một thầy giáo rất mực nghiêm khắc, sai là mắng. Lê cũng hiểu tâm lý của người lái xe là muốn đến nơi đúng giờ, muốn được chuẩn bị từ sớm khi tới những chỗ rẽ hay có thay đổi gì, nhưng mà với khả năng phương hướng chậm chạp của Lê thì điều đó thực quá khó hơn bình thường. Những ngày đầu ngồi bên bạn cầm bản đồ đọc đường không ngày nào không có nước mắt. Nhiều lúc Lê chỉ muốn từ bỏ, nhưng bạn một mực bắt học, bảo rằng đến nuôi con còn làm được nữa là học đọc cái bản đồ.

Thế rồi không ngờ bạn ấy đã thành công trong việc cải tạo Lê các mẹ ạ.

Đầu tiên là Lê đăng ký học ở một thành phố khác, cứ xong việc là Lê lại lang thang xó xỉnh nọ kia trong phố chờ đến giờ về. Tiếp theo là Lê tháp tùng mẹ lên Paris, rồi hai mẹ con cũng đi chỗ nọ chỗ kia chơi bời các kiểu. Lê còn một mình chinh chiến, không chút sợ hãi, ở bến Chatelet Les Halles là cái bến metro kinh hoàng nhất Paris. Tất nhiên, thỉnh thoảng Lê cũng có lạc, nhưng trên hết là Lê bình tĩnh để xử lý, chứ không tuyệt vọng nghĩ ôi giờ khắc tận cùng thế giới đến rồi.

Thế nên, nhân cơ hội này, Lê xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới người dẫn đường của Lê. Không chỉ mỗi lần cả nhà chúng ta đi du lịch, mà còn rất nhiều điều khác trong cuộc sống. Tuy nhiên, Lê vẫn mong anh tiếp tục xem bản đồ khi chúng ta đi chơi, bởi Lê còn bận chụp ảnh.

 IMGP2579

trò chơi Kaleidos

Trò chơi này ba Nhím chọn tặng Nhím trong một lần đi thi đấu cờ vây. Thường sau mỗi giải, những người được điểm cao được nhận quà tặng, và ba Nhím đã tặng trò chơi này để dành cho con gái.

Trò này cực kỳ tốt cho việc phát triển vốn từ vựng. Luật chơi đơn giản, người chơi chọn 1 tấm hình, sau đó chọn bất kỳ mấy chữ cái. Trong vòng vài phút, người chơi sẽ thi xem ai tìm được nhiều từ bắt đầu bằng chữ cái đã được chọn trong tấm hình.

Mấy ngày nghỉ, mẹ Nhím thường rủ Nhím chơi trò này, tốt cho cả mẹ lẫn con. Bạn Sâu dạo này đã biết đọc bảng chữ cái nên cũng muốn tham gia. Tất nhiên bạn chưa biết viết, nhưng bạn biết nhìn hình và gọi tên đồ vật trong hình, vì thế bạn luôn hỏi mẹ xem từ đấy bắt đầu bằng chữ cái nào. Phát âm nhiều bạn cũng quen, và có thể đoán được chữ đó có đúng là bắt đầu bằng chữ cái đã chọn hay không.

Nhưng lại có thêm một vấn đề là bạn không biết viết cả chữ. Nếu hỏi mẹ rất mất thời gian đánh vần của mẹ, mẹ thua chị thì sao? Thế là bạn nghĩ ra một cách, ấy là tìm được chữ nào thì vẽ hình minh hoạ, tí sau mẹ vẫn tính điểm cho mình. Quả là một cách hay, bạn rất đáng khen! Thỉnh thoảng bạn tìm được từ mà chị Nhím hay mẹ còn chưa tìm ra cơ, đôi khi bạn còn thì thầm cho chị để mẹ không biết.

con lợn thối

Buổi tối, trong lúc mẹ dọn dẹp bếp, ba ngồi chơi với hai chị em. Ba hỏi hai muốn thơm ba thì giơ tay. Hai chị em giơ tay rất nhanh. Tiếp theo, ba lại hỏi “đứa nào muốn làm con lợn thối”? Sâu nhìn thấy chị giơ tay liền vội vàng giơ ngay, sau đó chợt giật mình, vòng tay sang phía chị.

Sau này mẹ hỏi tại sao, Sâu nhỏ nhẹ: – Vì em là con rồng xinh!

trang phục nào nguy hiểm nhất

Hôm nay tự dưng bạn Sâu lững thững đi ra phòng khách hỏi mẹ, rằng mẹ có biết thứ trang phục (quần áo) nào là nguy hiểm nhất không?

Mẹ vận dụng hết trí tưởng tưởng của mình để hiểu câu hỏi của Sâu, vẫn không hiểu nổi nên đành thú nhận là không biết.

Sâu bảo, chính là cái quần, păng-ta-lông (pantalon).

Lý do là bởi khi ta nói, là ta bắt đầu păng (liền chĩa hai ngón tay về phía mẹ). Mẹ có hiểu păng không? Păng, păng, rất nguy hiểm.

À, phải rồi, là tiếng bắn súng.

Thực ra, đến đây mẹ đã hiểu Sâu bắt chước từ chị Nhím, vì chị đã từng đố ba mẹ rằng con vật nào nguy hiểm nhất, câu trả lời là con rùa/ tortue. Nó được phát âm là tooc (bẻ) và tuy (giết chết). Ba mẹ hết lời trầm trồ khen ngợi, nên Sâu cũng phải nghĩ ra cái gì đó, nếu không lại thua chị à???

 

 

hai chúng mình

IMGP5388

Khi nhìn hai bông hoa này trong vườn nhà, mình liền nghĩ đến mình vào chồng mình. Bên cạnh chồng mình, lúc nào mình cũng nhỏ bé như vậy, theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng. Mình thấp bé nhẹ cân, đứng chỉ đến vai chồng là cùng, còn anh, lúc nào cũng sẵn sàng để mình dựa vào, cả lúc anh ốm, lúc anh mệt nhất.

Chiều nay mẹ mình bảo mình cứ như công chúa ấy.

Bởi mình đang ngồi chuẩn bị cho buổi seminar ngày mai với giáo sư, còn chồng mình, lúc đó cũng đang làm việc, nhưng đã đứng dậy để chuẩn bị bánh crêpe cho cả nhà để ăn bữa chiều.

Anh lúc nào cũng thế, lúc nào cũng cố gắng dành thời gian cho cả nhà, chăm sóc chiều chuộng mình mỗi khi có thể.

Anh thường gọt hoa quả cho cả nhà sau mỗi bữa ăn, vì mình không thích làm việc này. Có lúc anh ấy gọt cam xong mình vẫn không ăn, lý do vì ăn cam thường bị ướt bẩn tay. Chẳng nói gì, anh ấy bê hết cả đĩa cam vào bếp gọt hết vỏ, sau đó mang thêm dĩa cho mình ăn cho tiện.

Anh ấy còn bí mật đặt mua gói mỹ phẩm hàng tháng cho mình vì thấy mình ít chịu dùng mỹ phẩm. Anh rủ rê mình đắp mặt nạ, mát xa mặt, bôi dưỡng da, các kiểu vì thấy mình chẳng bao giờ chịu chăm sóc da dẻ (mình quá lười). Quà tặng mua cho mình, bao giờ anh cũng nghiên cứu kĩ lưỡng để mua được một món mà mình thích nhất. Chính những “đầu tư” về thời gian và công sức như thế của anh khiến mình càng trân quý món quà anh tặng, chứ không phải là giá trị của món quà đó.

Tất nhiên cũng có nhiều lúc anh cáu và mắng mình, bởi vì mình hay làm sai. Muời mấy năm bên nhau, anh đã chỉ dạy cho mình rất nhiều thứ, là những kiến thức thông thường mà mình bị hổng, do ngày bé được ba mẹ chiều chuộng quá nhiều. Cũng chính vì thế mình luôn tin tưởng ở anh, luôn hỏi ý kiến anh về bất cứ điều gì khiến mình thắc mắc.

Mình cảm thấy thật may mắn vì đã gặp được một người yêu mình như thế, đã luôn chăm sóc và bao dung với mình, dù đôi lúc, thật lòng, tính tình mình khó chịu như cơn nồm ẩm vậy.