hai chúng mình

IMGP5388

Khi nhìn hai bông hoa này trong vườn nhà, mình liền nghĩ đến mình vào chồng mình. Bên cạnh chồng mình, lúc nào mình cũng nhỏ bé như vậy, theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng. Mình thấp bé nhẹ cân, đứng chỉ đến vai chồng là cùng, còn anh, lúc nào cũng sẵn sàng để mình dựa vào, cả lúc anh ốm, lúc anh mệt nhất.

Chiều nay mẹ mình bảo mình cứ như công chúa ấy.

Bởi mình đang ngồi chuẩn bị cho buổi seminar ngày mai với giáo sư, còn chồng mình, lúc đó cũng đang làm việc, nhưng đã đứng dậy để chuẩn bị bánh crêpe cho cả nhà để ăn bữa chiều.

Anh lúc nào cũng thế, lúc nào cũng cố gắng dành thời gian cho cả nhà, chăm sóc chiều chuộng mình mỗi khi có thể.

Anh thường gọt hoa quả cho cả nhà sau mỗi bữa ăn, vì mình không thích làm việc này. Có lúc anh ấy gọt cam xong mình vẫn không ăn, lý do vì ăn cam thường bị ướt bẩn tay. Chẳng nói gì, anh ấy bê hết cả đĩa cam vào bếp gọt hết vỏ, sau đó mang thêm dĩa cho mình ăn cho tiện.

Anh ấy còn bí mật đặt mua gói mỹ phẩm hàng tháng cho mình vì thấy mình ít chịu dùng mỹ phẩm. Anh rủ rê mình đắp mặt nạ, mát xa mặt, bôi dưỡng da, các kiểu vì thấy mình chẳng bao giờ chịu chăm sóc da dẻ (mình quá lười). Quà tặng mua cho mình, bao giờ anh cũng nghiên cứu kĩ lưỡng để mua được một món mà mình thích nhất. Chính những “đầu tư” về thời gian và công sức như thế của anh khiến mình càng trân quý món quà anh tặng, chứ không phải là giá trị của món quà đó.

Tất nhiên cũng có nhiều lúc anh cáu và mắng mình, bởi vì mình hay làm sai. Muời mấy năm bên nhau, anh đã chỉ dạy cho mình rất nhiều thứ, là những kiến thức thông thường mà mình bị hổng, do ngày bé được ba mẹ chiều chuộng quá nhiều. Cũng chính vì thế mình luôn tin tưởng ở anh, luôn hỏi ý kiến anh về bất cứ điều gì khiến mình thắc mắc.

Mình cảm thấy thật may mắn vì đã gặp được một người yêu mình như thế, đã luôn chăm sóc và bao dung với mình, dù đôi lúc, thật lòng, tính tình mình khó chịu như cơn nồm ẩm vậy.

nuôi dạy con cái

Hôm nay mình có đọc một status của một chị trên fb, có hỏi rằng ám ảnh lớn nhất của bạn khi nuôi dạy con cái là gì?

Mình nghĩ mãi về câu hỏi này, và đọc hết comment của mọi người. Người bảo không có ám ảnh gì, ko sợ gì, hầu hết là những người ở nước ngoài. Còn các bố mẹ khác ở Việt Nam thì câu trả lời vô cùng đa dạng.

Bản thân mình hiện tại, quả thật, không có ảm ảnh gì trong việc nuôi dạy con cái. Mọi thứ đang theo guồng quay của nó. Con mình ngoan ngoãn, tình cảm, biết yêu thương chia sẻ với nhau, tin cậy cha mẹ và thường không làm cha mẹ buồn. Con mình học không giỏi không dốt, có cái nổi bật có cái còn đuối cần cố gắng, nhưng mình luôn nghĩ về những điều đó khá đơn giản, không quá căng thẳng.

Nhưng thỉnh thoảng, những lúc ngồi suy nghĩ linh tinh, mình vẫn thoáng chợt cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ về tương lai của con cái mình. Mình không biết liệu những gì mình đang chuẩn bị cho con bây giờ, có đủ để con vững bước vào đời hay không? Nó sẽ lớn lên, nó sẽ bước ra cuộc đời của mình, nó sẽ vấp ngã, nó sẽ làm những điều dại dột, nhưng liệu những điều dại dột đó có nghiêm trọng hay không, có sửa chữa được không, có ảnh hưởng đến cuộc đời của nó sau này không? Những gì mình chuẩn bị cho con bây giờ, liệu có giúp con có một cuộc đời an yên và hạnh phúc hay không? Những thứ mình làm cho con, liệu có đúng là những thứ còn thật sự cần hay không?

Đấy, thỉnh thoảng mình vẫn đau đáu tự hỏi mình những câu hỏi như thế. Và tất nhiên, còn lâu mình mới biết câu trả lời.

Và mình vẫn cứ tiếp tục những việc mình vẫn làm hằng ngày. Khuyến khích con yêu thích việc học tập, đọc sách, nâng cao kiến thức; đưa con đi tập đàn, tập vẽ, chơi thể thao. Dạy cho con biết yêu thương và tôn trọng mọi người. Dạy cho con biết yêu và chăm sóc bản thân cho tốt. Thỉnh thoảng mình vẫn nản chí vì thấy con mình lẻo khoẻo, chơi thể thao như con mèo con, nhưng nhất định không vì thế mà bỏ cuộc. Thỉnh thoảng mình vẫn cáu um lên vì con lại quên tập thở, quên tập hát, quên ôn lại nhạc lý, lại tự nhủ đấy là lỗi của mình không nhắc con. Thỉnh thoảng mình vẫn cằn nhằn vì con tắm gội qua loa cho xong, rồi thấy có lỗi vì mình không dạy con cẩn thận.

Rồi lại tự nhủ phải yêu thương con nhiều hơn nữa, mắng  mỏ thì có ích gì, chỉ làm con nhụt chí. Muốn con tự tin và vững bước, có lẽ trước hết, con cần là một đứa bé vui vẻ và hạnh phúc.

miếng to miếng bé

Buổi chiều Sâu thường cùng mẹ đưa chị Nhím đi học đàn. Trong lúc chị học hai mẹ con thường hay đi dạo loanh quanh thành phố, và lúc nào mẹ cũng mua cho em Sâu một cái pain au chocolate.

Một cái pain như thế thường khá to, nhưng bao giờ em Sâu cũng một mình ăn hết. Ba hay mẹ có xin thì em ấy cũng chỉ xé cho một miếng bé tẹo bằng móng tay út mà thôi.

Một lần nọ, mẹ thấy Sâu ăn ngon quá, bụng mẹ cũng hơi đoi đói. Mẹ liền ngỏ ý xin Sâu một miếng bánh, mẹ hứa mẹ chỉ cắn miếng bé thôi.

Sâu đưa ngay bánh cho mẹ, mẹ cắn xong cũng liền trả bánh cho Sâu.

Sâu nhìn miếng bánh, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, và thốt lên: – đấy cũng không phải là miếng bé đâu mẹ ạ!

chưa hết, một lần khác, trong nhà chỉ còn duy nhất một quả mận mà cả mẹ và Sâu đều muốn ăn nên cuối cùng cả hai quyết định sẽ chia đôi. Mẹ cắn một miếng sau đó đến Sâu. Mẹ cắn trước, đưa cho Sâu, Sâu nhìn và nói với giọng đầy tiếc nuối: – mẹ cắn miếng to nhỉ?!

Mẹ dỗi quá, mẹ không thèm ăn nữa, cho Sâu ăn một mình luôn.

chuyện lố của Sâu

Sâu quả thực là lố lắm, từ hồi bé đến giờ. Bé thì bắt chước chị từng hành động, lớn thì bắt chước chị từng lời nói. Thậm chí bắt chước giống hệt nhưng không bao giờ cảm thấy xấu hổ. Kiểu như, chị Nhím kể một chuyện hay cho ba mẹ nghe, ngay khi chị vừa dứt lời, Sâu cũng bảo em có chuyện này hay lắm ba mẹ nghe nhé. Và chuyện của Sâu nội dung luôn luôn giống hệt, chỉ thay con thỏ bằng con chó chẳng hạn, nghe chẳng có tí lo-gic nào.

Có lần chị Nhím kể cho ba mẹ nghe về cái chết đen, La peste noire, một đại dịch khủng khiếp xảy ra vào thời trung cổ, đã giết chết hơn một nửa dân số châu âu thời đó. Chị Nhím giải thích cho mẹ nghe rất nhiều thứ, những thứ chị đã học được ở giờ lịch sử trên lớp.

Mẹ thường hay cảm thán, ôi sợ thế, sợ nhỉ, nên kết thúc câu chuyện, Nhím bảo không sao đâu mẹ, giờ đã hết rồi, không còn cái chết đen nữa.

Sâu tiếp lời, giờ chỉ còn La Peste bleu (- ý là màu xanh) nữa thôi, nó ở ngoài vườn mình ấy, nhưng nó không làm mình chết đâu, chỉ cần mình cẩn thận thôi.

Sâu nói cứ như là sự thật hiển nhiên ấy, mẹ và chị chỉ biết há hốc ra nhìn Sâu thôi, ko dám cười.

Tiếp thu vô cùng nghiêm túc luôn ấy.

chuyện mẹ đoảng

Bữa tối nhà mình thường diễn ra trong không khí vô cùng vui vẻ, ăn ăn, nói nói cười cười. Thỉnh thoảng mình cũng mắng Nhím Sâu nọ kia nhưng không phải là vấn đề gì ghê gớm, chẳng qua vì chúng nó nói cười nhiều quá phun cả cơm ra ngoài hoặc quên ăn.

Nhím thường giúp mẹ dọn bàn để ăn tối. Nhưng vì lúc nào cũng làm thật nhanh để còn chơi nên lúc nào cũng quên cái này cái kia, và thường xuyên quên nhất là cốc.

Sâu thì luôn hăng hái đứng dậy trong bữa ăn để đi lấy cốc cho cả nhà. Nhưng vì cốc mẹ để trên tủ cao quá, thay hai loại ghế rồi mà vẫn không với tới, nên Sâu không làm sao lấy được. Lúc này mình mới đứng dậy lấy giúp Sâu, nhưng lại mang thẳng đến bàn ăn, và gọi Sâu quay lại.

Ba Sâu nhíu mày nhìn mình, lẩm bẩm, phải đưa cốc cho con chứ.

Mình ngớ người ra, ừ nhỉ, tí nữa thì làm mất sự nhiệt tình và niềm vui giúp đỡ người khác của con.

Mẹ đoảng thế đấy!

chuyện ăn của sâu

Mẹ mua một túi sô-cô-la chanh để cả nhà cùng ăn vào giờ trà chiều. Trên đường về, Sâu muốn ăn nên tìm đủ mọi lý do, nào là em đói, nào là em thèm, nào là em mệt, nếu em ăn sô-cô-la thì em sẽ hết mệt.

Nhưng dù sâu nói thế nào mẹ cũng không cho. Mẹ bảo cần đợi ba và chị nữa, cả nhà cùng ăn mới vui.

Sâu ấm ức nói, nếu mẹ không cho em ăn em sẽ không yêu mẹ nữa.

Nhưng mẹ vẫn không sợ, mẹ bảo không sao cả, mẹ vẫn yêu sâu.

Sâu lại tiếp tục đe doạ, mẹ có muốn một cuộc sống không có bạn bè, chỉ có kẻ thù không? Nếu mẹ không cho em ăn sô-cô-la, mẹ sẽ bị như thế đấy.

Đến thế rồi mà mẹ vẫn cười, vẫn không nhượng bộ, mẹ thật đúng là mẹ mìn.

IMGP3639

chuyện đồ chơi

buổi sáng đưa Sâu đi học tôi thường nán lại một chút xem con chơi với bạn bè như thế nào. thỉnh thoảng tôi vẫn gặp chuyện các bé gái tranh giành đồ chơi với nhau.

nếu như cãi nhau và khóc to cô giáo mới đến can thiệp, còn không cô cũng kệ cho các bé tự giải quyết. có cô bé thường hay khóc và cầu cứu bố mẹ, nhưng bố mẹ cũng bảo con phải chia sẻ với bạn, hoặc bảo con tự giải quyết.

con gái tôi thường là người đứng giữa (tôi chưa thấy bé tranh giành đồ chơi bao giờ, dù bé nói là có), và đóng vai trò như là peace maker. con tôi thường nói với bạn, thôi mình có thể chơi đồ chơi khác cũng được mà; hoặc đưa cho bạn một đồ chơi tương tự; nhưng thói đời, một khi đã muốn một thứ mà không được thì dễ gì chấp nhận một thứ khác, dù đôi khi nó giống hệt.

đôi khi tranh giành không được các bé quay ra giận nhau, không chơi với nhau nữa.

nhưng cũng có những bé chọn thoả hiệp. cô bé P. muốn chơi con búp bê mà bé F. đã giữ khá lâu, nhưng F. nhất định không chịu bỏ ra. Bố của F. cũng chỉ nói là con nên chia sẻ, nhưng không ép bé phải làm thế, rồi ông ra về. Sâu nhà tôi bảo với P. là thôi P. chơi con búp bê khác đi, cũng giống nhau mà. F. thì chuẩn bị khóc.

Nhưng P. không chiu, P. nói với F. rằng cậu cầm con búp bê khá lâu rồi, cậu đưa cho tớ chơi một lúc, rồi tớ sẽ đưa lại cho cậu, rồi cậu lại đưa cho tớ, như vậy cả hai cùng được chơi.

F. nghe thấy cũng có lý, liền vui vẻ đưa cho P. Tay P. bế búp bê, tay F. cầm bình sữa, cả hai cùng chơi và tất cả mọi người đều vui.

thương – tập 2

Ba của Sâu hỏi: – Sâu, tại sao mẹ không yêu ba?

Sâu: – Có chứ. Mẹ ơi, mẹ có yêu ba không?

Mẹ của Sâu: – Không yêu đâu. Mẹ chỉ yêu Sâu và chị Nhím thôi. Như thế ba có buồn không Sâu?

Sâu: – Không, ba không cần buồn. Ba có chị và em yêu ba rồi. Em thương ba lắm.

IMGP3596

thương – tập 1

Mẹ và Sâu đi  mua quà sinh nhật cho ba của em. Hai mẹ con phải đi xe bus, và vì thế nên lúc xong việc, mẹ muốn Sâu đi nhanh để không bị nhỡ xe, nếu không hai mẹ con sẽ phải đi bộ khá lâu mới về tới nhà.

Nhưng Sâu thường lơ đãng, thỉnh thoảng lại khiến mẹ phải giục.

Lần cuối cùng, mẹ nài nỉ Sâu phải thực sự nhanh lên vì hai mẹ con sắp muộn giờ xe bus thật rồi. Và thật kỳ lạ, Sâu nghe lời, bước chân thật nhanh, không còn mải mê lơ đãng trên đường nữa. Mẹ cũng hào phóng tặng Sâu thật nhiều lời khen, kiểu như, chưa từng thấy em bé nào bước chân nhanh như Sâu, chưa từng thấy em bé nào thương mẹ như thế.

Để củng cố cho những lời mẹ nói, Sâu còn bồi thêm: – Và em cũng thương chị nữa!

– Em sẽ không đánh chị, em sẽ không mắng chị, em sẽ dọn đồ chơi, em sẽ nghe lời chị.

Mẹ mừng quá khi nghe Sâu nói thế, vì dạo này thỉnh thoảng mẹ lại thấy chị khóc vì bị Sâu đánh vào người, chọc vào mắt mỗi khi chị bắt Sâu dọn đồ chơi. Mẹ bảo mẹ rất vui khi nghe Sâu nói thế, Sâu nói thì phải giữ lấy lời nhé!

Nghe thấy thế, Sâu hốt hoảng líu cả lưỡi: – Mẹ, mẹ đừng nói thế!

Thế nhưng, quả nhiên từ hôm ấy mẹ cũng không còn nghe thấy chị kể là Sâu đánh chị nữa.

IMGP3639